Khương Vãn nghe lời đứng dậy, nở một nụ cười ngượng ngùng, sau đó cô nhìn thấy Thượng Khiêm ngồi ở hàng đầu tiên quay đầu nhìn cô gật gật, mang theo ý cổ vũ.
Cô đảo mắt qua lại, có chút do dự trả lời: "Kế hoạch c*̉a em c*̃ng giống với Thượng Khiêm."
"Mục tiêu ngắn hạn."
Nói đến đây, cô nhíu mày khó xử. Đúng là cô có nhiều việc muốn thực hiện, nhưng không có mục tiêu c*̣ thể nào muốn đạt được trong thời gian này. Tuy nhiên, nếu suy nghĩ kỹ, hình như cô c*̃ng có một mục tiêu muốn đạt lấy.
"Em muốn xếp hạng nhất trong lớp mình."
Đúng vậy, cô muốn được một lần đứng thứ nhất, không muốn mãi mãi ở thứ hạng hai!
Cho dù là kỳ thi hàng tháng c*̃ng được!
Mọi người nghe thấy lời nói này c*̉a cô, không hẹn mà cùng đồng thanh "Ồ" một tiếng dài, sau đó nhìn về phía Lục Hoài Chu.
Thẩm Hoan ngồi ở trước mặt Lục Hoài Chu nãy giờ luôn là người xem náo nhiệt. Cậu quay sang nhìn Lục Hoài Chu nói: "Anh Chu, cậu ấy đang khiêu khích anh kìa!"
Lục Hoài Chu dừng động tác xoay bút lại. Anh nhìn về phía Khương Vãn, cô gái nhỏ bây giờ đang đưa lưng về phía anh, hơi c*́i đầu xuống, lỗ tai đỏ bừng.
Chủ nhiệm lớp yêu cầu mọi người im lặng, đang định động viên Khương Vãn thì nghe thấy giọng nói của Lục Hoài Châu truyền đến, mang ý cười:
"Được, cố lên."
Giọng nói không lớn, nhưng trong phòng học yên tĩnh như vậy, hầu như mọi người đều nghe thấy được.
Trong phút chốc, trong phòng học vang lên tiếng vỗ tay như sấm, giống như đám đông la ó.
Vậy là hai vị đại thần này công khai tuyên chiến với nhau?
Nhưng giọng điệu trìu mến c*̉a anh Chu này là có ý tứ gì vậy?
Khương Vãn vừa ngồi xuống, nghe thấy lời này, trong phút chóc gò má nóng bừng lên, kỳ thật cô không có ý định tuyên chiến với anh, chỉ tùy ý nói ra như vậy thôi.
Lời này c*̉a anh là có ý gì? Còn nữa, mọi người trong lớp kích động cái gì vậy?
Ngồi c*̀ng bàn với Lục Hoài Chu là một nam sinh tên Hứa Kiện Khang.
Sau khi xem được cảnh vừa rồi, vốn dĩ cậu định nói đùa vài câu, nhưng chưa kịp mở miệng đã ho khan lên.
Lục Hoài Chu nghe thấy tiếng ho khan c*̉a cậu, hơi quay đầu lại, nhàn nhạt liếc cậu một cái, "Chưa hết cảm nữa hả?"
Anh nhớ rằng cậu ta đã bị cảm lạnh trước kỳ nghỉ hè.
Hứa Kiện Khang lấy trong học bàn hai tờ khăn giấy, che miệng lại, vội vàng lắc đầu, "Khụ khụ khụ, lần trước là cảm lạnh, lần này, khụ khụ là cảm nóng."
Lục Hoài Chu: "..."
Khi Hứa Kiện Khang vừa ra đời, tên ban đầu được đặt là Hứa Kiến Nhiên, nhưng bởi vì sinh non, khả năng miễn dịch kém nên thể lực lúc nào c*̃ng kém, thường xuyên đau ốm.
Cho nên cha mẹ cậu đã đổi tên thành Kiện Khang [1]. Hy vọng cậu có thể lớn lên khỏe mạnh như những đứa trẻ bình thường.
[1] Kiện Khang () có nghĩa là khỏe mạnh và an khang. Tên này thường mang ý nghĩa chúc phúc cho sức khỏe dồi dào và cuộc sống an lành, thịnh vượng.
Lúc này, Thẩm Hoan quay đầu lại, đùa nói: "A Khang, tớ nghĩ cậu nên đổi tên thành Hứa Đại Ngọc [2] đi."
[2] Hứa Đại Ngọc () là tên của một nhân vật nổi tiếng trong tiểu thuyết cổ điển Trung Quốc có tên là Hồng Lâu Mộng (tác giả Tào Tuyết Cần). Đại Ngọc là một cô gái mỏng manh và yếu đuối, được miêu tả với sức khỏe yếu và luôn bị bệnh tật, cái tên này thường gắn liền với hình ảnh một người yếu đuối, dễ tổn thương. Ý nghĩa câu đùa này là, trong khi tên Kiện Khang () với mong muốn đứa trẻ sẽ khỏe mạnh, thì tên Đại Ngọc () lại chỉ ra sự yếu đuối và bệnh tật, tạo nên sự đối lập hài hước và châm biếm.
Hứa Kiện Khang: "..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!