Chương 19: Cô nhớ ba rồi

Sáng thứ sáu, Thẩm Hoan vừa bước vào lớp đã cầm điện thoại la lớn: "Các cậu đọc tin tức chưa? Vụ nổ ở thành phố lân cận đó!"

Hứa Kiện Khang cũng hưởng ứng: "Tối qua tớ về nhà, nghe ba tớ bảo có rất nhiều lính cứu hỏa hy sinh."

"Đúng là đáng tiếc thật."

Thượng Khiêm là học sinh nội trú, điện thoại đã nộp từ lâu, nghe hai người nói thế liền đứng dậy chạy đến xem điện thoại của Thẩm Hoan.

Khương Vãn vừa mở sách, đã nghe thấy cuộc trò chuyện của họ.

Sáng sớm, cô nghe rất nhiều bạn trong lớp nhắc đến chuyện này, cô cũng xem tin tức rồi.

Tuy nhiên, cô không tham gia vào cuộc thảo luận, chỉ mím môi cúi đầu tiếp tục đọc sách.

Hứa Kiện Khang là người rất tốt bụng, cũng khá nhạy cảm, ngồi một mình ở chỗ cứ cảm thán: "Chao ôi, gia đình họ phải làm sao bây giờ?"

Lục Hoài Chu vừa đến lớp, đúng lúc nghe thấy câu đó, bước chân khựng lại, liếc nhìn về phía Khương Vãn.

Trong khi mọi người trong lớp đều đang thảo luận sôi nổi, cô lại ngồi yên lặng đọc sách, đầu cúi thấp đến mức không nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt.

Lục Hoài Chu vỗ nhẹ vào đầu Hứa Kiện Khang: "Yên lặng chút đi, sắp vào học rồi."

Hứa Kiện Khang bị đánh mà chẳng hiểu vì sao, nhưng cũng không dám cãi lại, chỉ lẳng lặng lấy sách từ trong cặp ra.

Đường Nịnh nhận thấy Khương Vãn có chút trầm lắng, liền ghé sát lại hỏi: "Khương Khương, cậu ốm à? Hay là nhớ ba cậu?"

"Tớ không sao." Khương Vãn khẽ cười, lắc đầu. Sắc mặt cô hơi mất tự nhiên, nụ cười cũng không còn rạng rỡ như trước.

Đường Nịnh tuy không yên tâm lắm nhưng biết Khương Vãn là người rất mạnh mẽ và nhạy cảm, nên cũng giả vờ như không có chuyện gì, tiếp tục xoay bút và học từ vựng tiếng Anh.

Cả ngày hôm đó, trong trường, từ thầy cô đến các bạn học đều bàn tán về vụ nổ ở Điền Tân.

Ăn tối xong, Khương Vãn không quay lại lớp cùng Đường Nịnh mà một mình đi ra sân vận động.

Cô muốn yên tĩnh đi dạo một chút.

Thật ra, Đường Nịnh đoán đúng, cô đang nhớ ba.

Lục Hoài Chu ăn tối xong, từ căn tin bước ra, vừa hay thấy Khương Vãn một mình đi về phía sân vận động.

Anh đứng lại, nheo mắt nhìn theo.

"Anh Chu, anh nhìn gì thế?" Hứa Kiện Khang tò mò chạy lại, nhìn theo hướng của Lục Hoài Chu.

"Ơ, chẳng phải là Khương Khương sao? Cậu ấy đi ra sân vận động làm gì một mình thế?"

Hứa Kiện Khang vừa nói xong đã bị Thẩm Hoan kéo lại, khoác vai nói: "Anh Chu, bọn em có chút chuyện, về lớp trước nhé!"

"Bọn mình có chuyện gì đâu..." Hứa Kiện Khang chưa nói hết đã bị Thẩm Hoan bịt miệng.

Thẩm Hoan lườm cậu bạn, nghiến răng nói nhỏ: "Cậu đúng là đồ ngốc, sao lại đỗ được lớp chọn vậy hả?"

Rõ ràng anh Chu là muốn đi tìm Khương Khương.

Hứa Kiện Khang: "..." Vậy, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?

Lục Hoài Chu không để ý đến hai người bọn họ, ánh mắt trầm xuống, sải bước dài về phía Khương Vãn.

Lúc này, Khương Vãn đang ngồi trên mép bồn hoa dưới một gốc cây lớn, ánh mắt thẫn thờ nhìn về phía sân bóng đá. Nhìn một lúc, hốc mắt cô đỏ hoe.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!