Giáo viên coi thi cầm đề thi đi vào lớp, còn 15 phút nữa là bắt đầu thi.
Khương Vãn xoa xoa trán, phồng má lên, giọng điệu không vui nói: "Được rồi, chỉ có cậu là thông minh nhất thôi. Vậy nên cậu không đi 'ôn nhu hương' à?"
Lục Hoài Chu bị cô chọc cười, con bé ngốc này có biết "ôn nhu hương" nghĩa là gì không?
Nhìn là biết bị Thẩm Hoan bọn họ dạy hư rồi.
Lần này, anh kiên nhẫn giải thích: "Tớ đi chơi cờ với thầy hiệu trưởng Nguyên." Buổi tự học buổi tối cũng ở đó.
Thầy hiệu trưởng Nguyên? Khương Vãn chớp chớp mắt, đôi mắt long lanh trong suốt, lông mi dài cong vút, trông ngơ ngác chẳng khác nào búp bê nhỏ đáng yêu.
Lục Hoài Chu kiềm chế cơn xúc động muốn véo má cô, chậm rãi nói: "Chiều hôm qua, tớ nộp bài thi sớm rồi ra khỏi phòng học, gặp ngay thầy ấy."
Khương Vãn cúi mắt xuống, hóa ra cô đã hiểu lầm Lục Hoài Chu.
Cô còn tưởng anh đi tìm cô gái nào đó.
Khương Vãn có ấn tượng khá sâu sắc về vị hiệu trưởng này.
Thầy hiệu trưởng Nguyên tên đầy đủ là Nguyên Minh Thanh, là hiệu trưởng của trường trung học số 7, cũng là giáo viên lịch sử chuyên nghiệp, từng đạt danh hiệu giáo viên ưu tú cấp quốc gia, năm sau sẽ về hưu.
Ông lão này rất thích chơi cờ tướng.
Đặc biệt là chơi với Lục Hoài Chu.
—————————
Chiều hôm qua.
Lục Hoài Chu nộp bài thi sớm, vừa ra khỏi phòng học thì không thấy Hạ Thành Nho đâu, lại gặp ngay Nguyên Minh Thanh.
Hiệu trưởng Nguyên tóc đã bạc trắng, đeo một cặp kính lão. Vừa thấy Lục Hoài Chu, ông liền giơ tay vẫy gọi, ý bảo anh lại gần.
Lục Hoài Chu một tay đút túi quần, chậm rãi bước qua với dáng vẻ lười biếng.
Hiệu trưởng Nguyên cười hỏi: "Cậu nhóc, hôm nay lại nộp bài sớm, không sợ thầy Hạ tới bắt sao?"
Lục Hoài Chu chẳng để tâm, ngước mắt liếc nhìn ông một cái: "Nếu thầy không có việc gì thì em đi trước đây." Trong lòng vốn đã bực bội, giờ anh chỉ muốn tìm một chỗ yên tĩnh để ở một mình.
Hiệu trưởng Nguyên vội gọi với theo: "Hay là vào văn phòng thầy, chúng ta đấu vài ván, thế nào?"
Nhìn vẻ mặt hiền hòa và đầy mong đợi của Nguyên Minh Thanh, cuối cùng Lục Hoài Chu cũng gật đầu đồng ý. Dù gì, văn phòng của hiệu trưởng Nguyên vừa yên tĩnh vừa mát mẻ, đúng là nơi lý tưởng.
Hiệu trưởng Nguyên lấy ra bộ cờ mới mua, đẩy kính mắt lên: "Hôm nay em phải chơi nghiêm túc đấy nhé, đừng phụ bộ cờ mới của thầy."
Lục Hoài Chu trầm mặc, không nói một lời.
Trong lúc đánh cờ, anh liếc nhìn điện thoại, giờ này chắc kỳ thi cũng kết thúc được một lúc rồi. Anh tự hỏi, liệu chim cánh cụt nhỏ có nhận ra anh không quay về lớp rồi đi tìm anh không?
Có lẽ là không.
Đó là một chú chim cánh cụt nhỏ không có lương tâm, vừa ngốc nghếch lại vừa đáng yêu.
Nguyên Minh Thanh thấy Lục Hoài Chu có vẻ lơ đễnh, rõ ràng tâm trạng không ổn. Ông đẩy con mã trên bàn cờ, chậm rãi nói: "Cổ nhân có câu gì nhỉ?"
"Tâm tĩnh thì thanh, tâm thanh thì minh, tâm minh thì linh [1]."
[1] Tâm tĩnh thì thanh () có nghĩa khi tâm hồn yên tĩnh, không bị xáo động bởi những cảm xúc tiêu cực như tham lam, sân hận, hay lo âu, thì tâm sẽ trở nên trong sáng và bình thản. Trạng thái "tĩnh" này giống như một mặt hồ không gợn sóng, phản chiếu mọi thứ rõ ràng và không bị méo mó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!