Chương 1: Xin chào năm cuối trung học (1)

Tháng 8 năm 2015.

Chủ nhiệm lớp Hoàng Phi Hoành đứng trên bục giảng, một tay chống lên bàn, một tay chỉnh lại cặp kính, nhìn khắp phòng rồi hắng giọng nói, "Các em học sinh, hôm nay là ngày đầu tiên c*̉a năm cuối cấp. Kể từ hôm nay trở đi, các em chính là những nhân tố quan trọng trong kỳ thi tuyển sinh đại học sắp tới, đồng nghĩa với việc các em phải cố gắng học tập thật chăm chỉ."

"Báo cáo."

Đột nhiên có một giọng nói mệt mỏi đã cắt ngang bài phát biểu đầy nhiệt huyết của giáo viên chủ nhiệm.

Nghe thấy âm thanh đó, tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn phía cửa lớp.

Chàng trai có vẻ đẹp như ánh mặt trời, một bên vai đeo cặp sách, một tay đút trong túi quần.

Anh cao khoảng 1m80, trên người mặc đồng phục học sinh mùa hè, chiếc quần đồng phục màu đen khiến đôi chân c*̉a anh trông rất thon thả. Mái tóc được cắt ngắn gọn gàng, làn da rất trắng, đôi mắt hẹp dài tối đen sâu hun hút, đôi môi xinh đẹp hơi mím lại, mang vẻ lãnh đạm và lạnh nhạt.

Ánh nắng ban mai nhẹ nhàng chiếu từ sau lưng anh, anh uể oải ngáp một cái.

Hoàng Phi Hoành nhìn thấy chàng trai ở cửa, hơi nhíu mày, nghiêm túc nói, "Lục Hoài Chu, em sao vậy? Mới ngày đầu tiên đã đi học trễ! Rất đáng trách!"

Đối mặt với lời khiển trách c*̉a giáo viên chủ nhiệm, Lục Hoài Chu tựa hồ không để vào tai lắm, anh hơi ngước mắt lên, nhìn về một góc phòng, thản nhiên nói: "Em xin lỗi, lần sau em không làm như vậy nữa."

Hoàng Phi Hoành: "Lần sau không làm như vậy nữa? Thằng nhóc này thật sự ăn cắp lời thoại c*̉a tôi đấy à!"

Hoàng Phi Hoành hít một hơi thật sau, đẩy đẩy cặp kính trên sống mũi, không ngừng tự trấn an mình, ngày đầu tiên đi học không nên tức giận.

Mặc dù đứa trẻ này thỉnh thoảng vi phạm nội quy trường học, nhưng những phương diện khác thì rất tốt. Đứng thứ nhất tỉnh, chắc chắn sau này anh sẽ trở thành thủ khoa cấp tỉnh, hiệu trưởng c*̃ng nhờ chủ nhiệm lớp phải bảo vệ thật tốt "ánh sáng c*̉a trường trung học số 07" này.

Nếu không giữ thể diện cho thằng bé trước toàn lớp như thế này sẽ làm tổn thương đến lòng tự trọng c*̉a nó, mất đi tinh thần trở thành thủ khoa.

Nghĩ như vậy, Hoàng Phi Hoành tùy ý xua tay nói: "Em về chỗ ngồi trước đi, tan học đến văn phòng gặp tôi."

Người ở cửa không quan tâm lắm, anh vẫn mang vẻ mặt lười biếng mà thản nhiên đi về phía chỗ ngồi c*̉a mình.

Lúc này, Khương Vãn vẫn đang cầm cây bút trên tay, vừa rồi khi chủ nhiệm lớp đang nói chuyện trên bục giảng, cô vẫn đang bận làm bộ đề mô phỏng ngày 3 tháng 5. Đang bị vướng lại ở câu hỏi toán học cuối c*̀ng, vậy mà lại bị gián đoạn.

Cô liếc nhìn Lục Hoài Chu đang đi về phía mình, khinh thường khẽ hừ một cái. Người đến trễ như vậy mà không hề có chút "xấu hổ nào", còn ra vẻ kiêu ngạo.

Đúng là được chiều riết sinh hư.

Khinh bỉ.

Vẻ mặt c*̉a Khương Vãn không tránh khỏi tầm mắt c*̉a Lục Hoài Chu. Cô gái buộc tóc đuôi ngựa, làn da trắng nõn, đang mặc đồng phục học sinh hơi rộng so với thân hình cô, khiến cô trông càng thêm nhỏ nhắn. Đôi mắt hạnh đẹp mở to, miệng hơi bĩu ra, trông rất kiêu ngạo.

Chắc cô lại mắng anh rồi.

Thật sự không ngoan chút nào.

Lục Hoài Chu rũ mắt xuống, liếc nhìn cây bút đang cầm trên ngón tay gầy gò trắng nõn c*̉a cô, trong mắt hiện lên một nét cười khó thấy.

"Mượn bút."

Giọng nói từ tính lọt vào tai c*̉a Khương Vãn, cô chưa kịp phản ứng thì cây bút trên tay đã bị một bàn tay thon dài giật lấy.

Khương Vãn quay đầu, trừng mắt nhìn về phía thủ phạm.

Chỉ thấy Lục Hoài Chu co đôi chân dài lại, ngồi chéo trên chiếc ghế phía sau cô, chơi đùa với cây bút đen vừa cướp được trong tay một cách nhàn nhã và buồn chán.

Vẫn còn hơi ấm đọng lại trên cây bút nơi ngón tay cô chạm vào.

Lục Hoài Chu vẻ mặt lười biếng, hai mắt đen như mực, nhìn không ra cảm xúc. Anh nhẹ nhàng nhếch môi, chạm vào tầm mắt c*̉a Khương Vãn mà mỉm cười với cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!