Cô nhân viên mừng như bắt được vàng, nhanh nhảu ngồi xổm dưới chân Lâm An Nhiên để mang giày cho cô.
Lâm An Nhiên hơi sượng trân. Từ trước đến giờ cô chỉ là một cô gái bình dân không thể bình dân hơn, chưa từng được trải nghiệm dịch vụ quỳ gối xỏ giày tại các thương hiệu xa xỉ tầm trung thế này bao giờ.
Đổi giày xong, tuy chỉ diện một chiếc quần thể thao nhưng đôi giày vẫn tôn lên dáng chân rất nuột nà, đi vào lại rất êm ái. Lâm An Nhiên dứt khoát chỉ tay: "Đôi này còn mấy màu khác gói hết lại cho tôi, mỗi màu một đôi."
Mặt cô nhân viên rạng rỡ như hoa nở: "Dạ vâng thưa quý khách. Mỗi đôi có giá 4.300 tệ, tổng cộng 7 màu là 30.100 tệ. Cửa hàng sẽ giảm giá 20% cho tổng hóa đơn, nên chị chỉ cần thanh toán 24.000 tệ thôi ạ. Chị muốn thanh toán bằng hình thức nào ạ?"
Lâm An Nhiên trực tiếp quét mã thanh toán rẹt rẹt.
Cũng may nhờ có hệ thống can thiệp, thẻ ngân hàng của Lâm An Nhiên không bị giới hạn hạn mức giao dịch, chứ nếu bị giới hạn thì đúng là tấu hài.
Lâm An Nhiên quyết định mang luôn đôi màu cam, 6 đôi còn lại cô nhờ cửa hàng ship thẳng về nhà.
Đây là dịch vụ dành cho khách VIP sao?
Lâm An Nhiên khấp khởi vui sướng trong lòng.
Nhưng nghĩ lại, tổng giá trị hóa đơn hơn 3 vạn mà giảm giá xong chỉ còn 24.000 tệ, đủ hiểu một đôi giày thương hiệu này ăn lãi khủng đến mức nào, và giá cả bị độn lên ảo ra sao. Tuy nhiên mấy đôi giày gắn mác thương hiệu thiết kế đa phần đều như vậy. Nếu là Lâm An Nhiên của ngày xưa chắc chắn sẽ chẳng thèm liếc mắt tới, nhưng bây giờ, giá cả đâu còn quan trọng, miễn mang thoải mái và thấy vui là được.
Lúc rời khỏi cửa hàng, Lâm An Nhiên bỗng nhớ lại câu châm ngôn mà mấy người già ở quê hay lải nhải.
Tiền không phải tự tay mình làm ra thì tiêu không thấy xót.
Hahaha, Lâm An Nhiên thầm cười đắc ý trong lòng.
Tiền của cô đều là do hệ thống ban phát, chẳng có đồng nào là mồ hôi nước mắt cô cày cuốc mà ra, nên tiêu pha chẳng xót ruột tẹo nào.
Mua giày xong xuôi, quần áo vẫn là bộ đồ thể thao ban nãy, Lâm An Nhiên nghĩ ngợi một hồi rồi bước thẳng vào một tiệm thời trang nữ đối diện cửa hàng giày.
Lại là một thương hiệu có cái tên mà Lâm An Nhiên đọc không hiểu, nhưng liếc qua vài mác giá trên quần áo, đại khái rơi vào khoảng ba bốn ngàn tệ, hoàn toàn nằm trong khả năng chi trả của cô hiện tại.
Lâm An Nhiên không bận tâm đến thương hiệu, cứ thế bước vào.
Cô nhân viên lập tức nở nụ cười chào đón: "Xin chào quý khách, chào mừng chị đến với cửa hàng ~ Hôm nay bên em đang có chương trình giảm giá 30% toàn bộ sản phẩm, và cứ hóa đơn 2 vạn sẽ được giảm thêm 2 ngàn ạ."
Lâm An Nhiên rảo bước quanh tiệm. Đa số đồ ở đây đều theo phong cách váy dạo phố trẻ trung. Một chiếc chân váy lụa xếp ly màu hồng đỗ đang được trưng bày ở vị trí nổi bật, rõ ràng là hot trend của mùa này.
"Cho tôi thử chiếc chân váy này."
Lâm An Nhiên chỉ tay.
Cô nhân viên mừng rơn: "Mắt thẩm mỹ của chị tốt quá, đây là mẫu chủ đạo của cửa hàng mùa này. Em đi lấy size vừa với chị ngay đây ạ."
Khoác lên mình chiếc váy mới, Lâm An Nhiên hiếm khi nổi hứng điệu đà, đứng ngắm nghía mình trước gương một lúc lâu, xoay qua xoay lại, càng nhìn càng thấy ưng mắt.
"Tôi lấy chiếc này."
Lâm An Nhiên nhặt thêm một chiếc váy ngắn và một bộ áo phông quần dài, vui vẻ quẹt thêm vài vạn tệ nữa.
Lâm An Nhiên bắt đầu thấy hơi rã rời.
Nhưng tinh thần thì chẳng hề biết mệt mỏi là gì.
Hóa ra lúc rủng rỉnh tiền bạc, đi shopping lại sướng đến thế này!
Tiếp đó, Lâm An Nhiên lại đặt lịch chăm sóc da mặt và da tay tại một spa lâu đời ngay trong trung tâm thương mại. Làm xong mọi thủ tục tút tát thì cũng đã đến giờ cơm tối.
Ăn tối xong cô lại tạt qua tiệm làm tóc đổi kiểu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!