Chương 17: (Vô Đề)

Vừa mở livestream, đã có ngay mấy trăm người xem ùa vào.

[ Cuối cùng chủ phòng cũng chịu lên sóng rồi? ]

[ Chủ phòng chủ phòng! Đã nghĩ ra hôm nay live gì chưa! ]

[ Cười xỉu, An Nhiên live thì lấy đâu ra chủ đề bao giờ? Mấy ngày nay có ngày nào bả không ngồi ngẩn ra nói dăm ba câu rồi tắt live cái rụp đâu? ]

[ Vậy mà vẫn húp tiền donate ầm ầm đấy, làm bao nhiêu streamer tức ứa gan. ]

[ Ở một góc không ai để ý, An Nhiên đã chễm chệ chiếm ngôi đầu bảng xếp hạng tân binh tháng này... ]

[ Ở một góc còn chẳng ai thèm ngó tới nữa, Phong Khởi Nguyệt Lạc đã âm thầm lẻn vào phòng, treo nick ở chế độ ẩn danh không ai nhìn thấy. ]

Lần này trước khi lên sóng, Lâm An Nhiên đã cẩn thận tắt tính năng tự động ghép PK đi, chặn đứng cơ hội của lũ người muốn đu bám cọ nhiệt —— Lúc check thông báo lời mời PK ở hậu đài, Lâm An Nhiên cũng thấy buồn cười.

Mình mới vào nghề được bao lâu đâu, lượng fan lèo tèo có mấy mống, thế mà giờ cũng có nhiệt độ cho kẻ khác cọ ké rồi.

Rồi Lâm An Nhiên liếc nhìn số lượng người theo dõi kênh của mình.

Không ngờ đã xấp xỉ 5 vạn fan rồi.

Mấy cái acc marketing chuyên làm video cắt ghép trên mạng kể ra cũng có công lớn phết.

Lâm An Nhiên thầm cảm thán trong lòng, sau đó chính thức bắt đầu buổi live.

"Chào cả nhà, hoan nghênh mọi người đến với phòng livestream của mình... Mình là An Nhiên, và hôm nay mình lại tiếp tục chưa nghĩ ra phải live về cái gì."

Lâm An Nhiên tự chế ra một câu mở đầu, sau đó trầm ngâm một lúc: "Trò chuyện chém gió đi vậy... Thật sự không biết nên live gì nữa."

[ Vậy lý do cô bật live lên làm gì? ]

[ Chứ còn lý do gì nữa, bật lên để hóng Phong Khởi Nguyệt Lạc ném tiền vào mặt thôi. ]

[ Cứ thế này thì chả thèm diễn luôn à... ]

[ @Phong Khởi Nguyệt Lạc ông dư tiền mang đi cho không chủ phòng đấy à?? Lắm tiền không có chỗ tiêu thì phát bớt cho tôi đi, cảm tạ, tôi nghèo rớt mồng tơi đây. ]

[ Cho ông thì khác gì cho chủ phòng đâu, đằng nào chả là cho không, ít nhất người ta còn xinh xắn ngon nghẻ. ]

[ Nói thật tui thấy nhan sắc của chủ phòng nhạt nhòa bỏ xừ. ]

[ Gọi là đại mỹ nữ thì không tới mức, nhưng mặt mộc lên hình thế này là quá ổn áp rồi. ]

[ Bà chủ phòng này tệ quá thì kiếm bừa bài gì mà hát đi, không thì tôi thấy tội nghiệp cho ông Phong Khởi Nguyệt Lạc quá đi mất... ]

[ Rảnh rỗi đi xót thương cho đại gia nhà giàu cơ đấy? ]

Càng lúc càng có nhiều người yêu cầu Lâm An Nhiên ca hát. Thậm chí có người còn tag thẳng Phong Khởi Nguyệt Lạc vào, xúi anh ta mở miệng yêu cầu Lâm An Nhiên hát, nếu không thì quá lãng phí số tiền donate vừa rồi.

Trong lòng Lâm An Nhiên thì âm thầm đảo mắt coi thường.

[ Phong Khởi Nguyệt Lạc: Cô muốn làm gì cũng được, đừng tạo áp lực cho bản thân, thích thì hát, không thích thì thôi, cô không hát thì tôi vẫn tiếp tục theo dõi cô. ]

[ Vã quá rồi đại ca ơi. ]

[ Cầm mấy vạn tệ đó qua mấy phòng live PK nhóm mà đập, muốn bọn nó uốn éo múa may cả ngày cũng được... Cứ chày cối đâm đầu vào xem một con mẹ chủ phòng chả biết làm cái gì... ]

[ Đọc comment là biết nặc mùi gato với An Nhiên rồi. ]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!