(Chào cả nhà, mình lại tới viết truyện thần hào đây ~ Mọi người có thể nhấn vào trang cá nhân của mình để đọc hai bộ thần hào đã hoàn thành nhé.)
(Lưu ý né mìn vui lòng xem phần lời tác giả)
(Nơi ký gửi não)
(Mọi thứ đã ok, vậy thì Let's go)
(Giai đoạn đầu nữ chính livestream kiểu buông xuôi, từ chương 40 trở đi mới bắt đầu bộc lộ máu diễn viên)
————————
8 giờ tối.
Tại một tòa chung cư bình thường ở Thượng Hải.
Lâm An Nhiên mang theo dáng vẻ mệt mỏi rã rời trở về khu nhà trọ của mình. Cô ghé vào tiệm tạp hóa nhỏ trước cổng mua một cây xúc xích rồi cắn hai miếng.
Bên cạnh bỗng xuất hiện một chú mèo đen nhỏ không biết chui ra từ đâu, cứ quẩn quanh cọ cọ vào chân Lâm An Nhiên.
Đây là chú mèo hoang trong khu dân cư, giống mèo mướp bình thường, cả người đen nhánh không có lấy một cọng lông khác màu, được người dân mấy tòa nhà quanh đây nuôi cho mập mạp béo tốt, tên là Tiểu Hắc.
Tiểu Hắc đặc biệt thích cọ vào người Lâm An Nhiên.
Lâm An Nhiên nuốt miếng xúc xích trong miệng xuống. Bữa tối cô chưa ăn gì, lúc ở trên xe buýt thì đói muốn chết, nhưng bây giờ có vẻ như đã qua cơn đói, dạ dày vừa có chút thức ăn vào ngược lại lại thấy khó chịu.
Lâm An Nhiên thở dài, bẻ cây xúc xích trên tay thành những miếng nhỏ rồi đút cho Tiểu Hắc.
Không biết có phải là ảo giác hay không, Tiểu Hắc dường như lo lắng nhìn cô một cái, sau đó dùng cái mũi ươn ướt cọ cọ vào lòng bàn tay cô, ăn vài miếng xúc xích rồi như vừa đưa ra một quyết định gì đó, xoay người chạy biến đi.
Lâm An Nhiên khẽ "Á" một tiếng.
Cô còn định v**t v* nó thêm lúc nữa cơ mà.
Thôi bỏ đi, Lâm An Nhiên thầm nghĩ.
Cô chậm chạp đi bộ về khu nhà mình, vào thang máy, lại lê bước chân nặng nhọc trở về căn hộ mà cô đang thuê.
Tầng này có hai thang máy và ba căn hộ, bao gồm cả không gian cầu thang bộ. Căn nhà khoảng hơn 90 mét vuông, ở hai người, vừa vặn có hai phòng ngủ mỗi người một phòng, nhìn chung cũng coi như rộng rãi.
Lâm An Nhiên mới tốt nghiệp đại học, trong tay không có bao nhiêu tiền, hiện tại đang trong quá trình đi tìm việc làm.
Lâm An Nhiên tốt nghiệp trường Đại học Thượng Hải.
Đại học Thượng Hải được coi là một trong những trường đại học top đầu, nhưng trường top cũng có một vài ngành học khá khó xin việc, ví dụ như khoa Văn học mà Lâm An Nhiên theo học.
Thành tích học tập của Lâm An Nhiên ở Đại học Thượng Hải chỉ ở mức trung bình, chưa từng tham gia mấy kỳ thi học thuật nào, cũng không có ý định học lên thạc sĩ vì nhắm chừng thi cũng chẳng đậu, thế nên vừa tốt nghiệp là cô trực tiếp ra ngoài tìm việc luôn.
Tấm bằng Đại học Thượng Hải này vẫn khá có giá trị, ít nhất một phần lớn các công ty mà Lâm An Nhiên để mắt tới đều nể mặt cái mác "Đại học Thượng Hải" mà xem hết hồ sơ của cô, sau đó báo lại với Lâm An Nhiên rằng: Xin lỗi, chuyên ngành hoặc hồ sơ của bạn không phù hợp với nhu cầu của chúng tôi.
Lâm An Nhiên tựa lưng vào ghế sofa thở dài.
Đa phần các công ty cô ưng ý thì lại không thèm để mắt tới cô, còn những công ty chịu nhận cô thì Lâm An Nhiên lại chê quy mô nhỏ hoặc đãi ngộ kém, đến cả bảo hiểm xã hội cơ bản cũng không đóng cho.
Lâm An Nhiên biết điều kiện của bản thân chưa đạt đến mức độ có quyền kén chọn khi tìm việc. Nhưng biết trách ai được, gia cảnh nhà Lâm An Nhiên cũng coi là khá giả, ít nhất trong suốt thời gian đi học, cô chưa từng gặp phải cảnh túng quẫn hay phiền não về tiền bạc. Điều này dẫn đến việc khi bước ra xã hội, Lâm An Nhiên có chút ảo tưởng sức mạnh, mơ cao nhưng thực lực lại có hạn.
Lâm An Nhiên biết rõ điều đó, nhưng tạm thời cô không có ý định sửa đổi.
Lâm An Nhiên thở dài, lấy điện thoại ra xóa nốt liên lạc của HR hai công ty, xem lại lịch để biết ngày mai phải đi phỏng vấn ở đâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!