Chương 15: (Vô Đề)

Một dòng m.á. u tươi từ cánh tay phải hắn b.ắ. n ra, văng lên nền tuyết, đỏ rực chói mắt.

A Thất.

Dục Nhi kinh hãi thốt lên, đứng bật dậy. 

Dưới ánh mắt sững sờ của mọi người cùng ánh nhìn đầy bối rối của Phò mã, nàng vượt qua bàn tiệc đầy những món ăn cao lương mỹ vị, chạy ra bên ngoài điện.

Nàng như phát điên, lao vào giữa màn tuyết trắng, tiến về phía thiếu niên mặc hắc y đang bị thương.

Tấm áo choàng đỏ tung bay trong gió, như một ngọn lửa nhảy múa giữa nền tuyết.

Ngự Lâm quân thấy bộ dạng điên cuồng của nàng, đồng loạt lùi lại nhường đường.

Nàng chạy đến nỗi tóc mai rối tung, y phục xộc xệch, cả chiếc giày thêu cũng rơi lại trên đường. Trâm phượng vàng lệch hẳn sang một bên, tà váy còn dính cả nước súp và lá rau, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một Công chúa.

Nhưng cuối cùng, nàng cũng đến được bên cạnh thiếu niên mặc hắc y.

Nàng giật lấy con d.a. o từ trong tay A Thất, đặt lên cổ mình, hai mắt đỏ ngầu.

"Thả hắn đi! Phụ hoàng, Dục Nhi cầu xin ngài!"

Nàng quỳ rạp xuống đất, khản giọng gào khóc từng tiếng, nước mắt trào ra kết thành một lớp băng mỏng trên khuôn mặt.

Hoàng Thượng thở dài một hơi, cuối cùng nhắm mắt, phất tay ra hiệu.

Ngự Lâm quân lập tức buông lỏng vòng vây. A Thất vẫn không chịu đi, cố chấp níu lấy tay áo nàng.

Đi mau! Dục Nhi hung hăng đẩy hắn một cái.

Sau một lúc do dự, A Thất quay người, tung mình nhảy lên mái nhà, biến mất giữa trời tuyết trắng xóa.

Khương Thái úy cất giấu ám vệ trong cung, bị khép tội danh mưu phản.

Bí mật đầu tiên A Trạm kể cho ta khi còn nhỏ, cuối cùng lại khiến hắn mất đi tất cả vào ngày hôm nay.

Chiếu thư phế hậu và phế Thái Tử được ban xuống cùng một ngày, mẫu tử hai người bị giam trong Cấm Uyển, Dục nhi cũng bị tước bỏ phong hiệu công chúa, bị quản thúc trong phủ của Phò mã.

Khương Thái úy không bị ban chết, chỉ bị lưu đày, đó là chút thể diện cuối cùng Hoàng thượng để lại cho Khương gia.

Tết Nguyên Tiêu năm ấy, không có lễ hội đèn lồng.

Khương gia sụp đổ, thù nhà đã báo nhưng ta lại chẳng hề cảm thấy vui vẻ chút nào.

A Diễn lại dường như rất hài lòng, nhờ Thôi Hạo tặng ta một chiếc đèn lồng hình thỏ. Đó là tác phẩm của nghệ nhân trong cung, đẹp không chút tì vết.

Thế nhưng, ta lại thích chiếc đèn thỏ xấu xí mà năm A Diễn mười bốn tuổi tự tay làm cho ta hơn.

Hoàng Thượng uống say, ngài giống như Thôi Hạo năm đó, nắm lấy tay ta, đôi mắt ướt nhòe nhìn ta.

"Diêu Diêu, trẫm không cố ý muốn hại c.h.ế. t Duyệt nhi, cũng không hề muốn nàng và ca ca nàng phải chết..."Nhưng trẫm thật sự không còn cách nào, không còn cách nào..."

Thật vậy sao? Không còn cách nào sao?

Ta mỉm cười lạnh lùng nhìn ngài, một nam nhân hơn ba mươi tuổi khóc lóc như một đứa trẻ rồi thiếp đi.

Ta khó nhọc rút tay mình khỏi bàn tay ngài đang siết chặt đến đỏ cả lên, đi ra ngoài điện, ngồi xuống bậc thềm lạnh như băng.

Ta khoanh tay, hít một hơi, ngẩng đầu lên nhìn vầng trăng tròn vẫn giống hệt như lúc còn nhỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!