Chương 9: Căn Nhà Có Giá Trị 100 Nghìn Franc

DỊCH: MIN

Vương Nhược Hàm gõ chữ trả lời: Được, vậy hẹn sau nhé.

Cô thay quần áo, chuẩn bị xuống dưới mua cái bánh mì lót dạ.

Mấy phút sau Hoắc Kiêu trả lời tin nhắn, hỏi cô: Ngày mốt làm ca ngày à?

Vương Nhược Hàm không nghĩ nhiều: Đúng.

Hoắc Kiêu: Vậy thì ngày mốt đi, tôi tới đón cô tan làm.

Vương Nhược Hàm cào tóc, thực ra cô chỉ khách sáo chút thôi, nhưng không ngờ đối phương chẳng khách sáo chút nào.

Nếu đã như vậy cô cũng chỉ đành đồng ý: Được, ngày mốt.

Khi đi ngang qua trạm y tá, Vương Nhược Hàm nghe đồng nghiệp gọi tên cô, cô dừng bước quay đầu lại: "Sao thế?"

Lư Vãn Vãn giơ một chiếc túi giấy lên: "Chị, đồ gọi ngoài của chị tới rồi nè."

Vương Nhược Hàm chỉ vào bản thân mình: "Của chị à?"

Lư Vãn Vãn gật đầu: "Đúng đó, không phải chị gọi à?"

Vương Nhược Hàm ngờ vực đón lấy túi giấy, kiểm tra hóa đơn bên trên.

Số điện của người nhận hàng cô không quen biết, nhưng họ tên quả thực là của cô, trong túi có cà phê và bánh sandwich, đều còn nóng, mùi thơi ngập khoang mũi.

Vương Nhược Hàm xách túi đi vào phòng nghỉ, cả đoạn đường cũng đang đoán xem đó là ai.

Sắp ăn xong bánh sandwich, cô vẫn đang nhìn số điện thoại của đối phương ngẩn người, chẳng biết nên nói sao, ngữ điệu không nắm chắc cho lắm.

Do dự nửa ngày trời, cuối cùng tin nhắn gửi đi vẫn chỉ là hai cữ đơn giản: Cảm ơn.

Đối phương trả lời: Không cần khách sáo, công việc cực khổ rồi.

Vương Nhược Hàm buông điện thoại xuống, mệt mỏi nằm nhoài ra bàn, nghịch chiếc cốc giấy đã uống rỗng.

Một năm trước, khi Chu Dĩ vừa vào trường đại học dạy học đã thảo luận chuyện đồng nghiệp mới này với mấy người bọn họ.

Hoắc Kiêu dịu dàng săn sóc, tỉ mỉ chu đáo, nói là thông minh khôn khéo cũng không ngoa, hiện giờ cô đã được chứng kiến rồi.

Màn hình điện thoại lại sáng lên, Hoắc Kiêu hỏi cô: Có hợp khẩu vị không? Cũng chẳng biết cô thích ăn gì.

Hai ngón tay trỏ của Vương Nhược Hàm đặt lên nhau, chậm cháp gõ chữ: Cà phê quá đắng, bánh sandwich nướng không được giòn, trứng gà chiên quá lửa, tôi thích trứng lòng đào hơn.

Màn hình điện thoại rơi vào tĩnh lặng nửa phút đồng hồ, sau đó nhảy ra một dòng tin nhắn thoại rất tức giận: "Thích ăn hay không thì tùy, chiều quen rồi hả, cô là công chúa à? Kén cá chọn canh."

Vương Nhược Hàm vừa nghe, vừa ha ha ha cười ra tiếng.

Dịu dàng săn sóc cái rắm ấy, nhìn thấy chưa, đây mới là bộ mặt thật của người đàn ông này.4h chiều, côn trùng kêu chi chít, cơn nóng cuồn cuộn, chiếc lá của nhành cây bên đường thi thoảng rơi rụng trên hàng xe qua lại, ánh nắng chói mắt.

Vương Nhược Hàm quẹt thẻ tan ca, Hoắc Kiêu nói đang tắc đường, bảo cô đợi ở ngoài cổng một lát.

Cô tìm một bóng râm mát mẻ đứng nghịch điện thoại, tiện thể báo cáo với Phương Xuân Hoa tối nay mình không ăn cơm ở nhà.

Đang là giữa hè, thời tiết oi bức, cô mặc bộ quần áo này cả người đều chảy mồ hôi.

Nghe thấy phía trước có tiếng còi xe, trong lòng cô vui mừng, nhưng khi ngẩng đầu lên không phải là người cô đang đợi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!