Chương 8: Chú Bồ Câu Trên Mái Nhà

DỊCH: MIN

Mấy phút sau, Lâm San cúp điện thoại, nghiêng đầu nói với Hoắc Kiêu: "Buổi trưa đi dùng bữa cùng mẹ."

Bà luôn thích dùng câu mệnh lệnh, không cho bất cứ cơ hội bàn bạc nào.

Hoắc Kiêu gật đầu, thuận miệng dò hỏi:"Còn có ai nữa ạ?"

Lâm San kéo chiếc gương phản quang ra, tỉ mỉ kiểm tra lớp trang điểm và kiểu tóc của mình: "Con còn nhớ thầy Ninh chứ? Còn có mấy người bạn học của mẹ, đã từng nhắc qua với con rồi."

Mẹ con hai người đều tốt nghiệp từ N đại, trước kia Hoắc Kiêu cũng đi theo Lâm San gặp mặt mấy thầy hướng dẫn và bạn học của bà, thế nhưng chưa từng thấy mẹ mình chú ý hình tượng như thế này bao giờ.

Cho nên anh suy đoán: "Dì Văn kia cũng có mặt ạ?"

Động tác của Lâm San hơi ngừng lại, trên gương mặt xẹt qua tia không tự nhiên: "Đúng."

Hoắc Kiêu nghi ngờ: "Vậy tại sao trước nay con chưa từng nghe thấy mẹ nhắc tới dì ấy?"

Lâm San gập chiếc gương lại, trả lời đến giọt nước cũng không lọt: "Bà ta luôn ở nước ngoài, vừa mới về nước, chẳng qua lại với mọi người mấy."

Hoắc Kiêu không hỏi tiếp nữa, hỏi cũng chẳng hỏi ra được cái gì, Lâm San biết quanh co nhất, không thể đào được đáp án mà anh muốn từ trong miệng bà.

Địa điểm dùng bữa trưa là một nhà hàng đồ Hồ Nam, thầy Ninh là người Tinh thành, thầy trò tụ họp bao nhiêu năm nay đều ăn đồ Hồ Nam.

Đến nơi đậu xe xong, trước khi xuống xe, Lâm San đưa bó hoa mua trên đường cho Hoắc Kiêu, đồng thời nghiêm khắc yêu cầu: "Chút nữa vào trong thì biểu hiện cho tốt, biết chú Vương, Vương Hân Mậu chứ, ông ta vừa mới lui khỏi bộ ngoại giao, chút nữa con giao lưu với ông ta nhiều một chút, tuyệt đối đừng làm mẹ mất mặt."

Những câu kiểu như vậy từ nhỏ đến giờ anh đã nghe vô số lần, Hoắc Kiêu không cảm thấy gì, chỉ hơi nhếch môi lên, duy trì vẻ nghe lời và khiêm tốn trên gương mặt: "Con biết rồi."

Trong phòng riêng có năm người, bọn họ là người đến muộn nhất.

Hoắc Kiêu lặng lẽ nhìn quanh phòng một lượt, ngồi ở chủ vị là lão Ninh, Ninh Hướng Vinh, thầy hướng dẫn tiến sĩ của Lâm San, năm nay hơn 70 tuổi, nhưng tinh thần vẫn minh mẫn, quanh thân tràn ngập hơi thở phong nhã của học giả, người mà Lâm San tôn kính nhất chính là ông.

Những người còn lại đều là gương mặt quen thuộc, trừ người phụ nữ ngồi bên tay phải của lão Ninh, trông bà ấy khoảng tầm 40 tuổi, mái tóc xoăn nhẹ màu nâu, mặc chiếc váy liền thân thanh nhã kiểu Pháp.

Hoắc Kiêu ôm bó hoa đứng ở một bên, đợi Lâm San chào hỏi bắt tay với những người trong phòng, anh mới tiến lên phía trước tặng hoa, khiêm tốn gọi: "Thầy Ninh ạ."

Ninh Hướng Vinh vỗ vai anh, trong mắt tràn ngập thưởng thức đối với hậu bối, nở nụ cười hòa ái nói: "Lần trước ta gặp cháu là bao giờ nhỉ, hình như lúc đó cháu mới tốt nghiệp đại học đúng không? Mấy năm trôi qua, Tiểu Hoắc Kiêu cũng làm thầy giáo rồi."

Lâm San phụ họa nói: "Chẳng phải sao ạ, thời gian trôi đi nhanh quá."

Bà kéo tay Hoắc Kiêu đi giới thiệu với từng người một, chú này dì kia, khi đến lượt người phụ nữ xa lạ kia, ngữ khí của Lâm San bỗng chốc bớt đi mấy phần thân thiết, bình thản nói: "Đây là dì Văn, Văn Ánh Mai, vừa về nước, chắc đây là lần đầu con gặp."

Văn Ánh Mai giơ tay về phía Hoắc Kiêu, ngón tay thon dài trắng trẻo, tô sơn móng màu trắng, cười rộ lên trông rất hào phóng xinh đẹp: "Cũng không hẳn là lần đầu tiên, lúc cháu đầy tháng dì cũng có mặt đấy."

Hoắc Kiêu nhẹ nhàng bắt tay, khen ngợi nói: "Dì trẻ quá, cháu còn không thốt nên nổi một tiếng dì đâu."

Văn Ánh Mai phụt cười: "Miệng ngọt thật đấy."

Lâm San nhếch môi: "Chẳng phải vậy sao, chưa kết hôn sinh con đúng là không giống nhau, trông Ánh Mai chẳng khác gì so với hai mươi năm trước cả."

Người ở hiện trường đều nghe ra được, lời này khen ngợi là giả, châm chọc mới là thật, chọc đúng chỗ đau của người ta.

Những người khác cũng không tiện nhiều lời, sắc mặt của thầy Ninh cứng ngắc, mang theo chút giận hờn nhìn Lâm San một cái.

Hoắc Kiêu thấy tình hình trở nên ngượng ngập, mở cửa gọi nhân viên phục vụ tới gọi đồ, chủ đề được rẽ sang hướng khác, lúc này mới coi như tránh được.

Khi ngồi xuống, anh liếc mắt về hướng Văn Ánh Mai một cái, đối phương đang mỉm cười, dịu dàng đoan trang, sắc mặt như thường.

Hoắc Kiêu lại liếc mắt qua nhìn mẹ mình, Lâm San không phải là người không có EQ, bản chất có khắc nghiệt hơn nữa thì vẫn có thể phân rõ được những lời nào nên và không nên nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!