Chương 7: Phong Lữ Thảo Trên Cửa Sổ

DỊCH: MIN

Miệng của Vương Nhược Hàm không buông tha người, nhưng lại biết sợ nhất.

Hoắc Kiêu trong tai nghe không lên tiếng, Vương Nhược Hàm chớp mắt, chỉ sợ anh giận thật, cô lại bắt đầu nịnh nọt.

Công Tôn Ly của Hoắc Kiêu vượt qua tháp lấy được Double

-kill, cùng lúc đó âm thanh nền của trò chơi vang lên hiệu ứng kích sát, Vương Nhược Hàm ti bỉ khen ngợi nói: "Trời ơi, đây là quốc phục Công Tôn Ly đúng không, đẹp trai quá đi mất, tôi đều không kìm nổi vứt điện thoại xuống vỗ tay cổ vũ cho anh đấy."

Công Tôn Ly phối hợp chiêu thức với Cô Vụ chắt đứt vạch máu cuối cùng sau đó thoát thân, Vương Nhược Hàm thao tác tướng hỗ trợ ngựa không ngừng vó chạy theo sau, vừa phóng kĩ năng để anh quay về thành hồi máu, vừa chậc chậc tiếc nuối: "Tại sao anh không đi đánh chuyên nghiệp? Có phải anh hack không? Đây là tốc độ tay mà nhân loại có thể sở hữu sao? Đừng dạy tiếng Anh nữa, anh nên đi theo đuổi giấc mộng thể thao điện tử, tôi nói thật đấy."

Ngữ khí của cô rất khoa trương, thi thoảng còn phát ra tiếng cảm thán sinh động, điệu bộ nghiêm túc, từ ngữ thành khẩn.

Mấy lần như thế, cuối cùng Hoắc Kiêu cũng phá vỡ phòng tuyến, không kìm nổi khẽ cười, xin tha nói: "Cô bớt nói hai câu đi, chị gái."

Vương Nhược Hàm cười hì hì hai tiếng, chẳng biết có phải là do tác dụng tâm lý hay không, có Hoắc Kiêu ở đây, cô hệt như Tôn Ngộ Không gặp Như Lai Phật Tổ vậy, bị cảm giác an toàn không rõ rệt bao vây, cho dù là trận thế có khó khăn thế nàoc ũng không cần lo lắng đến chuyện thắng thua.

18 phút, cho dù khoảng giữa bọn họ có chệch một chút tiết tấu, nhưng cuối cùng cũng may mắn lấy đứa vé đánh trận sau.

Trong thời gian đợi trận đấu bắt đầu, Hoắc Kiêu suýt một tiếng, mở miệng nói: "Tôi nhớ tới một chuyện."

Vương Nhược Hàm hỏi: "Chuyện gì?"

Giọng điệu của Hoắc Kiêu rất bình tĩnh, còn mang theo chút cười cợt chế giễu: "Sao tôi lại nhớ, hai ngày trước có người nói, không muốn có bất cứ liên quan gì tới tôi nữa."

Vương Nhược Hàm bỗng nghẹn lại, không biết nên tiếp thế nào.

Hoắc Kiêu không khiến bầu không khí ngượng ngập quá lâu, nhanh chóng nói: "Thay đổi chủ ý rồi à?"

Anh đã đưa bậc thang, Vương Nhược Hàm cũng tiện bước xuống: "Ừ, không được à?"

Có thể nghe ra tâm trạng của Hoắc Kiêu khá tốt: "Đương nhiên là được."

Vương Nhược Hàm thở phào một hơi.

Cô không ghét con người Hoắc Kiêu này, cô chỉ phản cảm với kiểu thăm dò, lấy lòng như có như không trước kia của anh.

Vì không đoán ra được anh mấy phần là thật lòng mấy phần là đùa giỡn, Vương Nhược Hàm biết được những sự tích trước kia anh tán tỉnh Chu Dĩ, cô càng rõ ràng các điều kiện của cô mà nói đều rất bình thường, có tài cán gì mà có thể khiến giáo sư trẻ tuổi như Hoắc Kiêu hứng thú với cô chứ.

Nói cho cùng ba tháng trước đều tại bầu không khí nhiễu loạn, thoát ly hoàn cảnh cố định, có chút tình cảm đã được khơi gợi ra hết.

Cô chỉ là một cô y tá phổ thông, không phải là người cùng một thế giới với anh.

Vương Nhược Hàm không thể đối phó được với những chiêu trò kia của anh, cho nên mới đề cập tới chuyện không dính dáng gì đến nhau nữa.

Vậy còn hiện tại thì sao?

Vương Nhược Hàm chẳng thể hiểu nổi chính mình, vừa rồi tại sao lại cảm thấy khẩn trương, thậm chí là lo lắng, sợ hãi.

Cô phát hiện bản thân không hi vọng trạng thái trước mắt bị phá vỡ.

Vậy thì Hoắc Kiêu đối với cô mà nói được coi là gì, bạn bè sao?

Mấy ván tiếp theo, Vương Nhược Hàm hiển nhiên đã ít lời hơn, Hoắc Kiêu cũng không chủ động gợi mở chủ đề, hai người hệt như đang chìm đắm trong trận PK, nghiêm túc chiến đấu.

Một ván game tốn gần 20 phút đồng hồ, chẳng rõ thời gian trôi đi đâu mất, chớp mắt đã sắp 10 giờ rồi.

Vương Nhược Hàm thấy không còn sớm nữa, đề cập tới chuyện phải đi tắm với nghỉ ngơi, Hoắc Kiêu bảo được, nói với cô: "Gần đây có khả năng tôi không có thời gian rảnh để chơi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!