Chương 6: Bức Tường Gạch Của Hoa Hồng Đỏ

DỊCH: MIN

Những lời này khi Vương Nhược Hàm nghe được thì hệt như câu chuyện tình cảm của đài phát thanh đêm khuya đổi canh không đổi thuốc vậy, không sản sinh ra nổi cộng hưởng, chỉ vô cảm hời hợt gật đầu: "Hiểu rồi, hiểu rồi."

Phương Xuân Hoa bất mãn lườm cô một cái, thở dài, biết rõ cô nghe không vào, cũng không muốn tiếp tục cằn nhằn nữa.

"Rửa đào ăn chưa?"

Vương Nhược Hàm mở tủ lạnh tìm sữa chua: "Con ăn rồi."

"Tiểu Tần biết con thích ăn giòn, cố ý chọn một hộp cứng một chút, đúng là tỉ mỉ, mẹ thấy nó còn biết cách lấy lòng con gái hơn bố nó năm đó."

Vương Nhược Hàm đóng cửa tủ lạnh "bịch" một cái, trề mặt xuống oán than: "Lúc thì Tiểu Tần lúc thì Tiểu Hoắc, mẹ có thôi đi không, trên thế giới chỉ còn mỗi hai người đàn ông này thôi à."

Cô bỗng nhiên nổi cáu khiến Phương Xuân Hoa giật mình: "Ôi chao ôi, sao thế hả, còn không cho nói cơ đấy?"

Vương Nhược Hàm xụ mặt: "Không được."

Phương Xuân Hoa lấy giẻ lau lau bếp ga, lầm bẩm trong miệng: "Rốt cuộc cái tính tình này của con giống ai chứ."

Vương Nhược Hàm bực bội nói: "Giống mẹ chứ ai, bố con dịu dàng lắm."

Động tác của Phương Xuân Hoa giống như định dùng giẻ lau ném cô: "Cút mau, chỉ biết chọc điên mẹ con thôi."

Phòng bếp biến thành chiến trường, Vương Nhược Hàm ngậm lấy thìa sữa chua trong miệng, chạy đi mất, lúc quay về phòng tiện thể thu đất sét được phơi khô vào trong.

Ban ngày đã ngủ đủ, lúc này cô không buồn ngủ nữa.

Sinh hoạt thường ngày của cô rất đơn điệu, lười nhác không thích vận động, không có kiên nhẫn đu phim truyền hình.

Trừ bỏ việc lướt vòng bạn bè thì chính là chơi game, thi thoảng cũng làm mấy món thủ công, ví dụ như đồ gốm sứ đất sét, thảm len gì đó.

Hồi còn đi học đầu óc của cô không thông minh cho lắm, bài tập thì nương nhờ mấy cô bạn thân cứu giúp, môn xã hội thì nhờ Chu Dĩ, môn tự nhiên thì nhờ Trịnh Diên, thi tốt nghiệp cấp ba may mắn vượt qua điểm chuẩn.

Thế nhưng con người ấy mà, sẽ luôn có một sở trường nào đó, có lẽ là ông trời muốn xin lỗi vì đã cho cô một bộ não không được nhạy bén, nên tặng cho cô một đôi tay khéo léo hơn người.

Hồi học cấp ba, Vương Nhược Hàm giúp các bạn nữ trong khối đan khăn tặng bạn trai, một học kì có thể kiếm được mấy trăm tệ, lên đại học cô còn tự học cách làm khuyên tai muốn mở tiệm trên mạng, sau đó cảm thấy vận hành rất phiền phức cho nên đã dẹp ý định này đi.

Trong những ngày tháng bị lý luận học điều dưỡng dày vò đến chết đi sống lại, cô còn cân nhắc có nên học thêm làm móng hay không.

Dùng lời của Phương Xuân Hoa nói chính là, "Tuy Vương Nhược Hàm nhà chúng ta không thành được việc lớn, nhưng tóm lại không chết đói được."

Hai năm nay đất sét tạo hình bỗng dưng hot lên, Vương Nhược Hàm nhìn thấy trên mạng, cũng học theo mua nguyên liệu, lần đầu tiên làm thử đã rất ra hình ra dáng, sau khi phơi khô xong thành phẩm không có tì vết gì quá lớn.

Đúng dịp buổi tối không có việc gì làm, cô lấy màu đã mua ra, chuẩn bị lên màu cho mấy viên đá.

Kiểu dáng đều học theo mấy blogger trên mạng, mèo nhỏ, gấu nhỏ, heo nhỏ, ở giữa đục một lỗ nhỏ, có thể xâu thành vòng tay hoặc móc chìa khóa.

Lên màu hết một lượt, Vương Nhược Hàm rút tờ khăn giấy lau tay, đợi màu khô.

Cô đổi một tư thế thoải mái hơn, gập một chân gác lên ghế, cầm điện thoại mở khóa ra xem.

Trên dòng thời gian của bạn bè có xuất hiện ảnh đại diện của Hoắc Kiêu, Vương Nhược Hàm bấm vào, anh vừa chia sẻ một bài đăng của kênh cộng đồng, chủ đề gọi là "Khẩu ngữ hôm nay|emoji trong cuộc trò chuyện hàng ngày dùng tiếng Anh biểu đạt như thế nào? Cùng nhau học tập nhé!"

Vương Nhược Hàm nhấn vào liên kết, bên trong tràn ngập toàn là chữ cái tiếng Anh, đưa mắt nhìn vào cô chỉ nhận được mặt chữ "happy, sad, sleepy."

Bỗng nhiên lại bị nhắc nhở bản thân mình là một đứa học dốt thêm lần nữa, Vương Nhược Hàm mím thẳng môi, bỗng nổi tính trẻ con, cô bới tung trong album tìm được một bức ảnh.

Biểu tượng cảm xúc này có đủ các phiên bản, sau khi trải qua đôi tay chế tạo khéo léo của Vương Nhược Hàm, bên cạnh người đàn ông mặc áo thể thao màu xanh lá có thêm hai hàng chữ___ "Đừng có con mẹ nó dùng tiếng Anh để hỏi đông hỏi tây, đây là Trung Quốc."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!