Chương 58: Phiên Ngoại 10 Tiếp Tục Chuyến Phưu Lưu Mạo Hiểm Chưa Hoàn Thành

DỊCH: MIN

Hoắc Kiêu tức điên lên xoa mặt cô, Vương Nhược Hàm bị đau, Hoắc Kiêu mới nhớ tới vết xanh tím trên cằm cô, vội buông ra.

"Đụng vào rồi hả?" Anh vội nói.

Vương Nhược Hàm bĩu môi không thèm đếm xỉa đến anh.

Hoắc Kiêu lấy một chiếc túi nhỏ ra, xé mảnh giấy bên trên ra.

Vương Nhược Hàm ghé tới: "Đây là gì vậy, phiếu bé ngoan hả?"

Hoắc Kiêu lấy bông hoa có in chữ "ngoan"màu vàng to tướng ra, dán lên mặt Vương Nhược Hàm: "Thầy Hoắc thưởng cho em, huân chương của dũng sĩ nhỏ."

Vương Nhược Hàm xoa tờ giấy dán trên má trái, hơi buông cười: "Cái quỷ gì vậy?"

Hoắc Kiêu ấn lên gáy cô, nói: "Em làm rất tốt."

Anh đứng dậy, kéo va li hành lý vào trong phòng để sắp xếp đồ đạc.

Vương Nhược Hàm ngồi khoanh chân trên sô pha, cầm điện thoại giơ lên trước mặt mình, cô định xé tờ bé ngoan này xuống, vừa mới xé đến cánh hoa thứ nhất, cô lại dán trở về, ấn cho bằng phẳng.

*Bông hoa đỏ nó giống như phiếu bé ngoan bên mình, tặng cho các em nhỏ mẫu giáo vào mỗi cuối tuần để khen thưởng cho sự chăm ngoan của mấy ẻm.

Từ tối qua cho tới hiện tại, cô đã bị răn dạy vô số lần rồi, tế nhưng cô lo lắng người sẽ tức giận sẽ trách móc cô nặng nề nhất, lại nói với cô rằng, cô làm rất tốt.

Hốc mũi cay xè, hàng mi của Vương Nhược Hàm khẽ run rẩy, nuốt nước mắt vào trong, nhảy xuống ghế chạy thẳng vào phòng.

Hoắc Kiêu đàng nửa ngồi xổm, lấy quần áo từ trong va ly ra, bỗng Vương Nhược Hàm nhảy bổ vào đè lên lưng anh, Hoắc Kiêu xuýt nữa ngã sấp mặt.

"Eo của tôi!"

Vương Nhược Hàm hôn lên má trái phải của anh một cái.

Hoắc Kiêu đuổi cô xuống: "Anh đang thu dọn đồ đấy, em tự chơi mình đi."

"Thế thì em đi nấu cơm, em học được món canh chua thịt bò từ mẹ em đấy.

" Vương Nhược Hàm rời khỏi lưng anh, hứng chí chạy vào phòng bếp.

Hoắc Kiêu cười lắc đầu, giũ quần tây ra rồi treo vào tủ quần áo.

Anh thu dọn quần áo của mình xong, quay đầu nhìn thấy bàn trang điểm lộn xộn một đống, lưng ghế chất đầu nào là quần bò áo thun, quần áo cô cởi ra không bao giờ treo vào tủ cả.

Hoắc Kiêu hít sâu một hơi, cao giọng gọi: "Vương Nhược Hàm."

"Sao thế ạ?"

Hoắc Kiêu ra khỏi phòng ngủ: "Chẳng phải em về nhà mẹ em sao, sao trong nhà lại lộn xộn thế này?"

Vương Nhược Hàm không cảm thấy vậy: "Lộn xộn ở đâu chứ?"

"Tự em nhìn xem, mỹ phẩm của em dùng xong thì đặt về chỗ cũ, anh thu dọn giúp thì lại trách anh làm loạn."

"Được rồi, stop, em biết rồi, đừng mắng nữa."

Hoắc Kiêu đi lên trước, bóc tờ bé ngoan trên má cô ra.

Vương Nhược Hàm thấy một cơn đau châm chích trên má, ôm lấy mặt nói: "Anh lại làm gì đấy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!