DỊCH: MIN
Buổi sáng ngày thứ hai, phần da dưới cằm của Vương Nhược Hàm tím xanh một mảng.
Cô đứng trước gương, hếch cằm lên nhìn đi nhìn lại, Phương Xuân Hoa giục cô xuống lầu ăn cơm.
"Hôm nay con nghỉ hả? Mau ăn đi rồi về."
Vương Nhược Hàm dùng một tay múc canh một tay cầm điện thoại: "Hôm nay Dung Hoan hẹn con đi dạo phố, xong mới về nhà."
"Không nóng lòng gặp Hoắc Kiêu hả?"
Vương Nhược Hàm ngẩng đầu nhìn mẹ cô: "Trong trường cũng có việc, anh ấy nói chiều mới về."
Phương Xuân Hoa ờ một tiếng, lại hỏi: "Dung Hoan tìm con làm gì?"
Vương Nhược Hàm đang lướt điện thoại trả lời: "Nói là muốn đi thử giày cưới."
Phương Xuân Hoa thấy lạ: "Chẳng phải nhà nó mở công ty lớn sao, không có chị em bạn bè nào à? Sao lại hẹn con đi xem giày cưới?"
Vương Nhược Hàm nhún vai: "Con biết đâu được, hơn nữa con thì làm sao? Con không thể làm bạn với tiểu thư nhà giàu được à?"
Phương Xuân Hoa lườm cô, chỉ vào cô nói: "Tối qua còn khóc với mẹ đấy, hôm nay hồi sức rồi đúng không? Ăn xong thì mau biến, trả lại cho mẹ con chút thanh tịnh."
Vương Nhược Hàm cứ không để bà như ý: "Con không, mai con còn về nữa."
Sau khi hẹn nhau gặp mặt vào buổi trưa, Dung Hoan vừa nhìn thấy cô đã kéo cánh tay cô kiểm tra khắp nơi: "Tôi mới nghe Tần Dã nói, cô không sao chứ?"
Vương Nhược Hàm rụt tay về: "Có việc thì làm sao mà đứng trước mặt cô được?"
Dung Hoan thở phào một tiếng: "May đấy, cô nói cô xem."
Vương Nhược Hàm làm một động tác ngừng: "Đạo lý tôi đều hiểu, sư phụ đừng niệm nữa."
Dung Hoan thở dài: "Hay là cô xin về khoa răng hàm mặt đi?"
Vương Nhược Hàm cười cười: "Cô tưởng khoa rằng hàm mặt mà an toàn hả? Có lần một người đàn ông, vừa mới làm răng xong thì đi gặm quả óc chó, gãy luôn, cứ nói là chúng tôi làm cho đồ rởm, chạy đến bệnh viện ầm ĩ, Tần Dã còn bị ăn một cái tát, sưng cả hai ngày liền không tan kia."
Dung Hoan trợn mắt: "Đậu xanh? Chuyện từ khi nào vậy?"
Vương Nhược Hàm ngẫm nghĩ: "Năm ngoái ấy."
Dung Hoan nhớ lại, bực mình nói: "Anh ấy lừa tôi là lúc đóng cốp xe bị đụng vào!"
Tầng một toàn là nhãn hiệu xa xỉ, Dung Hoan tức bừng bừng hệt như con gà mái mẹ vỗ cánh, Vương Nhược Ham kéo lấy cô ta vỗ về: "Được rồi, được rồi, cô nói tốt xấu gì cô cũng là tiểu thư khuê các, sao có lúc còn t hô tục hơn cả tôi thế?"
Dung Hoan khựng người, khẽ ho một tiếng, vén tóc của mình sang bên: "Tôi nói thật với cô nhé, thực ra tôi chẳng phải tiểu thư khuê các gì đâu."
Vương Nhược Hàm ngẩn người: "Cô chẳng phải người nhà họ Dung sao?"
"Họ thì là họ Dung, nhưng thực ra tôi với nhà họ Dung kia bắn tám lần đại bác không tới đâu, phải lật lên mấy đời tổ tông nữa mới thấy, cô hiểu chứ?"
Vương Nhược Hàm ngơ ngẩn gật đầu.
"Việc kinh doanh nhà họ Dung rất phát triển, những chi khác trong họ đều chạy tới xí phần quan hệ, nhà tôi chính là như vậy, bố tôi ấy mà chỉ chiếm một chức vụ không lớn không nhỏ trong công ty thôi, thực ra nhà tôi là gia đình bình thường." Dung Hoan thở ra một hơi, nói ra được đúng là thoải mái, "Tôi khá là may mắn, lúc còn đi học thành tích rất tốt, tôi có một ông chú, hiện giờ là phó tổng Dung, vợ ông ấy mất sớm, không có con cái gì, ông ấy cũng không cưới vợ khác, nên hỏi bố mẹ tôi có muốn để tôi sang làm con thừa tự của ông ấy không, ông ấy sẽ tài trợ cho tôi đi học, tương lai vào công ty sẽ nâng đỡ tôi."
Vương Nhược Hàm tiếp lời cô ta nói: "Nhưng đợi đến khi cô có thành tựu, thì phải làm trâu làm ngựa báo đáp lại ông ta."
Dung Hoan nghiền ngẫm lời này, lời này đúng là thô thiển: "Cũng không khác lắm, nội bộ nhà họ Dung vẫn luôn tranh đấu, tôi nhìn thấy mấy chú bác kia là phiền, cứ thích một mình độc chiếm, mọi người cùng hưởng vinh hoa không tốt sao? Dù sao thì tôi cũng chẳng hiểu nổi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!