Chương 56: Phiên Ngoại 8 Hoàng Hậu Red White

DỊCH: MIN

Khí hậu toàn cầu phân thành hai cực, mùa hè càng ngày càng nóng, phần da lộ ra bên ngoài bị ánh mặt trời nướng cháy đen, thế giới hệt như một chiếc hồng hấp cực lớn, ra ngoài đi hai ba bước đã khiến người ta thở hồng hộc.

Hôm nay nóng đến nỗi cây cỏ cũng héo rũ, Vương Nhược Hàm ngồi trên bậc thang, cắt tỉa cành lá, cửa sau vương đang mở rộng, gió lạnh lùa vào sau lưng cô, mồ hôi trên trán nhỏ từng giọt xuống.

Phương Xuân Hoa ở trong nhà gọi cô: "Làm xong chưa? Mau vào ăn cơm đi."

Vương Nhược Hàm đáp một tiếng, chút việc cuối cùng trong tay cũng làm xong, cô vuỗi đất cát dính trên người rồi đứng dậy.

Phương Xuân Hoa đang bày bát đũa lên bàn: "Đi rửa tay."

Vương Nhược Hàm trả lời: "Con đi tắm luôn."

Phương Xuân Hoa nói: "Thế con nhanh lên."

Mấy phút sau ra khỏi phòng tắm, Vương Nhược Hàm thở dài một hơi, cuối cùng tinh thần cũng sảng khoái lên nhiều.

Trời nóng bức không có khẩu vị, Phương Xuân Hoa không nấu cơm nữa mà nấu một nồi cháo.

Vương Nhược Hàm giơ tay ra, Phương Xuân Hoa biết cô muốn thìa nên đưa qua cho cô.

"Con vẫn còn liên lạc với Cao Viễn à?" Bỗng nhiên bà bật thốt một câu.

Động tác nhai nuốt trong miệng Vương Nhược Hàm bỗng dừng lại: "Không ạ, trước kia có gặp một lần, có liên lạc nữa đâu."

"À.

" Phương Xuân Hoa tỉnh bơ nói, "Hôm qua bỗng Cao Bá An tới tìm mẹ, hỏi dạo này mẹ thế nào."

Khóe miệng của Vương Nhược Hàm nở một nụ cười hóng hớt: "Ôi ôi ôi, có lẽ nghe Cao Viễn nói mẹ vẫn độc thân, chú ấy vẫn nhớ nhung mẹ đấy?"

Phương Xuân Hoa khịt mũi: "Thế Cao Viễn đó chẳng phải vẫn nhớ nhung con hả?"

Nụ cười của Vương Nhược Hàm tắt ngúm, bưng bát lên tiếp tục ăn cháo: "Con đã là phụ nữ có chồng, giống mẹ được sao?"

Nói đến chuyện này, Phương Xuân Hoa bỗng bẻ lái hỏi: "Bao giờ Hoắc Kiêu mới về?"

Vương Nhược Hàm lẩm bẩm nói: "Cuối tuần sẽ về ạ."

Nghỉ hè nên hội thảo giao lưu học thuật rất nhiều, cả tuần này Hoắc Kiêu đều đi công tác.

Phương Xuân Hoa nói: "Cho nên con ăn vạ ở chỗ này của mẹ đến cuối tuần hả?"

Vương Nhược Hàm không vui: "Cái gì gọi là ăn vạ, đây chẳng phải là nhà của con sao?"

Phương Xuân Hoa vội gật đầu: "Phải phải phải."

Mãi lúc sau Vương Nhược Hàm mới phản ứng, chẳng hiểu tại sao lại bị bà chuyển sang chủ đề khác: "Mẹ còn chưa nói đâu, chú Cao tìm mẹ làm gì vậy?"

Trông Phương Xuân Hoa không muốn nhắc đến lắm: "Chỉ tiện thể hỏi đôi câu thôi, không có gì."

Vương Nhược Hàm thất vọng ồ một tiếng, bóng gió nói: "Con còn khá thích chú Cao kia."

Không ngờ Phương Xuân Hoa thẳng thắn tiếp lời: "Mẹ cũng rất thích."

Vương Nhược Hàm vừa nghe bỗng thấy vui: "Vậy chính là mẹ với chú ấy tro tàn lại cháy ạ?"

Phương Xuân Hoa lắc đầu: "Không đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!