Chương 55: Phiên Ngoại 7 Buổi Tiệc Trà Cuồng Loạn

DỊCH: MIN

Chiều thứ hai, khoa tiếng Anh mở cuộc họp thường kì, Hoắc Kiêu đã tới phòng họp trước 10 phút.

Bên bàn dài đã có mấy thầy cô yên vị tại chỗ, Hoắc Kiêu đứng ở ngoài cửa ngó qua một lượt, đi thẳng tới hướng của thầy La Sưởng.

Anh kéo ghế ra, khóe miệng nở một nụ cười khéo léo, chào hỏi với người ngồi bên cạnh: "Thầy La đến sớm vậy hả?"

La Sưởng ngẩng đầu lên nhìn anh một cái, đẩy gọng kính, khóe miệng cứng ngắc rặn ra một nụ cười, ừ một tiếng.

"Hôm nay lên lớp thế nào?" Hoắc Kiêu duy trì nụ cười, giọng điệu ôn hòa, hệt như thuận miệng quan tâm một câu vậy.

Thế nhưng câu này lại khiến La Sưởng cực kì chói tai, mỗi một lớp giới hạn 40 người, sau một đợt chọn lớp xong, những người không kịp chọn lớp của Hoắc Kiêu đành bị ép sang nghe ông ta giảng tiết giới thiệu ngôn ngữ học.

Trừ bỏ sinh viên ra nước ngoài du học và thực tập ở bên ngoài, lớp của ông ta tổng cộng mới chỉ có 23 người.

La Sưởng nắm chặt bút trong tay, trong lòng thầm nghĩ rốt cuộc gã này thực sự hiền hòa hay giả vờ vô hại.

"Há ổn." Ông ta lãnh đạm mở trả lời.

Hoắc Kiêu vẫn cười cười: "Vậy thì tốt."

La Sưởng cúi đầu xuống, hai đầu mày nhăn chặt lại.

Hoắc Kiêu mở sổ ghi chép của mình ra, lấy nắp bút xuống, hài hước mở miệng: "Oa, bút máy của thầy La đẹp quá."

La Sưởng không thể không ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt của anh, trả lời: "À, đây là quà năm ngoái bã xã tôi tặng nhân dịp lễ tình nhân, viết mượt lắm."

Hoắc Kiêu lộ ra nét mặt hâm mộ, chiếc bút màu xanh lam giữa hai ngón tay thon gầy lóe ra ánh sáng lạnh lẽo: "Tốt thật, chẳng giống với chiếc này của tôi, là trước kia tiện tay cầm ở tiệm đồ lưu niệm ở Yale về, thế nhưng viết cũng mượt lắm, tôi dùng nó lâu lắm rồi."

Biểu cảm trên mặt La Sưởng cứng đờ, cười khan hai tiếng.

Ông ta tốt nghiệp thác sĩ sau đó vào trường dạy học luôn, mấy năm trước cũng từng thử thi tiến sĩ, nhưng cuối cùng vẫn không kiên trì nổi.

Mà Hoắc Kiêu thì sao, một đường bay thẳng lên cao, tốt nghiệp cử nhân ở trường 985 mũi nhọn, học lên thạc sĩ ở trường đại học top 1 thế giới, chưa tới ba mươi đã lấy được bằng tiến sĩ.

Ông ta lớn hơn Hoắc Kiêu mười mấy tuổi, bàn về học lực và tư chất chạy dài không đuổi kịp anh.

La Sưởng chỉ có thể dùng thời đại và cơ hội phát triển không giống nhau để an ủi bản thân, nhưng không thể phủ nhận rằng ông ta hâm mộ thậm chí đố kị anh đỏ mắt.

Còn về chủ nhiệm khoa, sao bây giờ vẫn còn chưa đến, ông ta chốc chốc lại nhìn ra ngoài cửa, trong lòng thầm cầu nguyện mau bắt đầu họp đi, ông ta thực sự không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa.

Giống hệt như dự liệu của Hoắc Kiêu, vào lúc cuối cùng của cuộc họp, chủ nhiệm khoa hắng giọng, lên tiếng bảo bọn yêu cầu nghiêm khắc với sinh viên hơn, giữa giáo viên với nhau cũng cần phải trao đổi nhiều hơn nữa.

Tất cả những người có mặt đều biết lời này là nói cho ai nghe, ahs mắt đều đồng loạt đổ dồn về phía La Sưởng và Hoắc Kiêu.

Ai nhìn Hoắc Kiêu thì anh nhìn lại, tuyệt đối không chột dạ, cũng không thấy xấu hổ.

Anh hào phóng đường hoàng, mà ngược lại những người khác bỗng cảm thấy ngượng ngập.

Sau khi tan họp, La Sưởng vội vã thu dọn đồ đạc, chạy ra khỏi phòng họp đầu tiên.

Hoắc Kiêu nhếch môi cười, ôm sổ ghi chép của mình đứng dậy, thong dong nhãn nhã bước ra ngoài.

Lâu lắm rồi không làm người xấu, lại tưởng anh dễ chọ hay sao.học kì này Hoắc Kiêu lên lớp vào buổi sáng thứ 5, Vương Nhược Hàm đi làm sớm hơn anh, sau khi anh thức dậy đã thấy trên bàn bày một nồi cháo bí đỏ.

Hoắc Kiêu ngạc nhiên nhướng mày, anh ngồi xuống ghế múc cho mình một bát, vừa mới uống ngụm đầu tiên thì nhận được điện thoại của Vương Nhược Hàm.

"A lô."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!