DỊCH: MIN
Bình luận vào bài của cô là đồng nghiệp trước kia ở khoa răng hàm mặt, chồng cô ta làm kinh doanh, bình thường chẳng có việc gì đều thích khoe khoang hình tượng quý bà độc lập trên dòng thời gian của mình, Vương Nhược Hàm đã khổ sở vì bị cô ta ngầm khoe giàu từ lâu rồi, cuối cùng hôm nay cũng xả được cơn tức.
Sau khi gửi đi thành công, cô đều tưởng tượng ra được phản ứng tức tối của đối phương, không khỏi phì cười ra tiếng.
Hoắc Kiêu in tài liệu xong đi ra ngoài, đã trông thấy tư thái nhãn nhã của cô nằm trên sô pha, bỗng vỗ đùi một phát cười ra tiếng.
"Em làm gì đó?"
Vương Nhược Hàm xoa má, cười sái cả quai hàm: "Không sao ạ."
Hoắc Kiêu chẳng cần nghĩ cũng đoán được: "Cảm giác được người ta hâm mộ thế nào?"
Vương Nhược Hàm lắc lư đầu: "Không tệ, không tệ."
Hoắc Kiêu cười cười, cô ý dọa cô: "Cẩn thận bị người ta cho vào danh sách đen đấy."
Vương Nhược Hàm nhún vai: "Con người đều có lòng hư vinh, em khoe của em, người ta cho em vào danh sách đen, đó là tự bản thân cô ta nhỏ mọn, có phải là vấn đề của em đâu."
Hoắc Kiêu ấn lên đầu cô một cái: "Chỉ có em là lý sự cùn."
Anh ngồi lên sô pha, phân loại đống tài liệu dựa theo số điểm.
Lúc sau, Hoắc Kiêu hỏi Vương Nhược Hàm: "Có phải giờ em không có việc gì làm đúng không?"
Vương Nhược Hàm giơ tay với túi bò khô trên bàn: "Có ạ, em phải chơi game."
Hoắc Kiêu lấy túi bò khô trên tay cô ném vào ngăn tủ: "Lại đây ghim tài liệu giúp anh."
"Dạ.
" Vương Nhược Hàm đứng lên, đè cổ họng nói, "Vâng thưa sếp Hoắc."
Tập giấy A4 trải đầy chỗ trống rên bàn trà, mùi mực in thoang thoảng nơi chóp mũi, Vương Nhược Hàm khoanh chân ngồi trên thảm, tiện tay lật xem, bên trên tràn ngập chữ cái tiếng Anh khiến cô hoa cả mắt: "Đây là cho sinh viên ạ?"
Hoắc Kiêu ừ một tiếng: "Môn viết luận học kì sau năm hai là anh dạy, anh tham khảo chắt lọc tinh hoa từ vài quyển sách, cho bọn chúng mang về xem trước."
Vương Nhược Hàm gật đầu, một sấp dày như này, có lẽ là tốn rất nhiều công sức.
Cô vừa bấm ghim vừa nói: "Thầy Hoắc vất vả quá."
Hoắc Kiêu khách sáo trả lời: "Trợ lý Vương cũng vất vả rồi."
Vương Nhược Hàm khẽ cười, nghiêng người tựa lên đùi anh.
Thứ hai trường học bắt đầu bước vài tuần thi cử, môn Hoắc Kiêu dạy không sắp xếp thi tại hiện trường, nhưng anh phải làm giám thị cho những môn học khác.
Chủ nhật Vương Nhược Hàm làm ca đêm, anh dậy sớm tới bệnh viện đón người, tiện thể mang bữa sáng cho cô.
Cửa tiệm đồ ăn sáng nho nhỏ ngồi chật cứng khách, Hoắc Kiêu gọi hai phần vằn thắn nhỏ.
Hoắc Kiêu thấy Vương Nhược Hàm múc một thìa dầu ớt vào bát, vội ngăn cản: "Ấy, ấy, ấy, mới sáng ra, trong dạ dày em trống không đấy, đừng ăn cay thế này."
Vương Nhược Hàm thở dài, rủa thầm trong bụng Hoắc Kiêu đúng là càng ngày càng giống mẹ già.
Búi tóc củ tỏi buộc một ngày một đêm, kéo da đầu hơi đau, Vương Nhược Hàm xõa tóc ra, buộc thành kiểu đuôi ngựa lỏng lẻo.
Cô tháo chiếc kẹp không biết đặt chỗ nào, tiện tay kẹp lên túi áo sơ mi của Hoắc Kiêu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!