DỊCH: MIN
Khi chuông cửa vang lên, Vương Nhược đang nằm sấp trong ổ chăn ngủ ngon mơ đẹp.
Trong mơ, cô mở một cửa hàng kẹo thần kỳ thơm ngát ngọt ngào đủ các loại màu sắc.
Cô đang hứng khởi giới thiệu loại kẹo cà phê đậm đặc nâng cao tinh thần cho hai cô sinh viên đại học, đã nghe thấy cửa tiệm vang lên bang bang, trông khí thế kia có vẻ giống như tới đập tiệm.
"Ai đó! Đừng đập nữa!" Vương Nhược Hàm chống nạnh, hùng hổ đi ra ngoài cửa.
Cô kéo cửa ra, tiếng cạch vang lên, tiếng đập cửa bên ngoài cũng ngừng lại.
Mà nương theo cánh cửa rộng mở, ánh sáng trắng chói mắt xuyên thẳng vào, Vương Nhược Hàm vô thức giơ tay lên che mắt.
"Anh." Hoắc Kiêu kéo rèn cửa sổ ra, đi đến bên giường kéo chăn ra, "Mau dậy đi, mẹ đến rồi."
"Mẹ?" Ý thức của Vương Nhược Hàm rất mơ hồ, cô dụi mắt giọng nói mang theo âm mũi, "Mẹ anh hay mẹ em?"
Hoắc Kiêu bật ra hai chữ: "Mẹ em."
Vương Nhược Hàm quấn chặt chăn rồi xoay người lại nói: "Vậy thì không sao."
Hoắc Kiêu thở dài lắc đầu, một mình đi ra khỏi phòng.
Phương Xuân Hoa thấy một mình anh đi ra, trong phòng chẳng còn động tĩnh nữa, hỏi: "Vương Nhược Hàm đâu cháu?"
Hoắc Kiêu gãi cổ, khó xử nói: "Gọi không dậy, cứ để cô ấy ngủ tiếp đi ạ."
"Bây giờ đã mấy giờ rồi? Sắp quá giờ ăn cơm rồi." Mặc dù Phương Xuân Hoa nói vậy nhưng vẫn hạ giọng xuống, "Hôm qua nó trực ca đêm hả? Mấy giờ mới đi ngủ vậy?"
Hoắc Kiêu khẽ mỉm cười: "Đúng là làm ca đêm, không sao, để cô ấy ngủ tiếp là được rồi ạ, lát nữa cháu gọi cô ấy dậy."
Phương Xuân Hoa đem đồ đến cho bon họ rồi phân loại đàng hoàng, hỏi Hoắc Kiêu: "Thế cháu ăn cơm chưa?"
Hoắc Kiêu trả lời: "Vẫn chưa ạ."
Phương Xuân Hoa nói: "Dì chiên bánh bí đỏ cho cháu ăn, còn lại cháu cứ để vào trong tủ lạnh, ngày thường cũng có thể làm thành đồ ăn sáng."
"Được ạ, cảm ơn dì."
Phương Xuân Hoa bận rộn trong phòng bếp, Hoắc Kiêu cũng không dám nhàn rỗi, cầm một chùm nho đi rửa.
"Sắp đến sinh nhật hai đứa rồi đúng không?" Phương Xuân Hoa thuận miệng hỏi.
Hoắc Kiêu dạ một tiếng.
Tiếng dầu rán trong chảo vang lên xì xèo, Phương Xuân Hoa vờ như vô tình nói: "Con bé cũng sắp ba mươi rồi, thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng."
Hoắc Kiêu Kiêu nhấc rổ lên cho róc nước: "Phải đó ạ."
Phương Xuân Hoa khựng lại, tiếp tục nói: "Dì nghĩ thế này, tuy đã cầu hôn rồi, nhưng nói cho cùng vẫn chưc thực sự kết hôn.
Tuổi tác của hai đứa cũng không còn nhỏ nữa, dì ấy à, chỉ hi vọng hai đứa nắm chắc, cũng để sau này dì bớt lo một việc."
Phương Xuân Hoa tắt bếp ga, gắp mấy miếng bánh bí đỏ được chiên vàng ruộm vào đ ĩa đưa cho Hoắc Kiêu.
Đôi mắt của Vương Nhược Hàm được di truyền từ bà, vừa to lại tròn, đồng tử đen nhánh, Phương Xuân Hoa cười nói: "Dì ly hôn từ rất sớm, con bé lớn lên bên bố nó, sau đó tới Kim Lăng sống cùng dì.
Dì cảm thấy rất có lỗi vì không cho con bé được một gia đình hoàn chỉnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!