Chương 49: Phiên Ngoại 1 One Night

DỊCH: MIN

Căn phòng nhỏ nơi lưng chừng núi được bao trùm bởi từng chùm ánh sáng rực rỡ, ánh đèn màu hồng phấn phủ lên con đường nhỏ.

Trong mùa xuân tháng ba, nhiệt độ ban đêm giảm xuống, luồng gió lạnh mang theo hương hoa cỏ thoang thoảng.

Vương Nhược Hàm đã đợi 27 phút đồng hồ, cô sụt sịt mũi, âm thầm quyết định đợi thêm ba phút cuối cùng.

Nói cho cùng thì ra ngoài gặp crush, bây giờ đang ở trong núi nhiệt độ nằm hàng đơn vị, cô không sợ chết mà mặc một chiếc váy tay bồng màu vàng sữa đến đầu gối, còn cố ý đeo thêm một sợi dây chuyền ngọc trai trên cổ, là quà sinh nhật năm ngoái hộ chị em cùng nhau tặng cô, tận mấy nghìn tệ, cô mãi không dám lấy ra đeo.

Một con gió thổi qua làm rối lọn tóc mai, Vương Nhược Hàm sửa sang lại mái tóc, ấn màn hình điện thoại sáng lên, con số bên trên nhảy thêm một đơn vị.

Còn hai phút nữa.

Xem ra đối phương định thất hẹn rồi, hoặc có lẽ anh vốn không nói rằng sẽ đến.

Thế nhưng ý nghĩa của câu "Cô giỏi hơn Edison nhiều" là gì, cô hiểu nhầm rồi chăng?

Tiết trời quá đỗi lạnh lẽo, Vương Nhược Hàm xoa cánh tay, giậm chân tại chỗ để sưởi ấm.

Trừ bỏ cái lạnh ra giờ phút này cô chẳng có suy nghĩ gì khác nữa, tâm trạng vẫn giữ được bình tĩnh, không hề bực bội vì đối phương đến muộn, cũng không thất vọng vì đối phương có lẽ sẽ không tới.

Cô ngẩng đầu lên, ánh trăng bao trùm lên kẽ lá, ngôi sao lác đác, chỉ đếm được ba ngôi.

Thi thoảng có đôi có cặp đi tới căn nhà nhỏ, khi đi ngang qua Vương Nhược Hàm đều dùng ánh mắt tò mò vô ý liếc qua cô.

Vương Nhược Hàm làm lơ tất cả những ánh mắt này, cô mở khóa màn hình, bật cam trước để trước mặt mình.

Mái tóc xoăn nhẹ bị gió thổi rối tung, đầu mũi ửng hồng, khóe mắt còn vương giọt nước mắt s1nh lý, dáng vẻ hiện giờ quả thực rất nhếch nhác.

Vương Nhược Hàm thở dài, mệt mỏi nhếch khóe môi lên, một phút cuối cùng đã kết thúc, cô buông điện thoại xuống chuẩn bị rời khỏi.

Xuống núi bắt buộc phải đi qua chiếc cầu kính, đến tối muộn nơi này càng kh ủng bố hơn, núi rừng dưới chân đen kịt sâu thẳm, sương mù bao phủ, hệt như khu rừng cấm trong thế giới ma thuật, những con quái vật không biết tên đều đang ngụ tại đó.

Vương Nhược Hàm lắc đầu, gạt đi những liên tưởng khiếp người trong đầu, cô hít sâu một hơi, cơn gió lạnh thổi qua khiến cánh tay cô nổi đầy da gà, đỉnh đầu sau lưng cũng bắt đâu tê dại.

Lúc người đàn ông đang chạy bước dài tới, cô vừa mới đặt chân phải xuống.

Anh vẫn mặc bộ vest hồi sáng, cúc áo mở ra, vạt áo tung bay trong gió.

Giây phút ấy Vương Nhược Hàm không đến mức vui mừng nhưng vẫn cảm thấy an ủi phần nào, cô hít mũi, giờ này lại hơi muốn khóc.

Ánh mắt của cô trước sau vẫn ở trên người Hoắc Kiêu, nhìn anh từng bước lại gần.

Hoắc Kiêu thấy bóng dáng của Vương Nhược Hàm phía không xa, bước chân bỗng dừng lại, hai tay chống eo thở hồng hộc, sau đó bước nhanh tới đứng trước mặt cô.

Vương Nhược Hàm xoa khuôn mặt bị đông cứng, híp mắt hỏi anh: "Anh không sợ cao hả?"

Hoắc Kiêu rũ mắt nhìn nền kính, hệt như mới phản ứng lại được, anh hít sâu một hơi đánh mắt ra hướng khác, kéo cánh tay cô đi lên phía trước, về tới nền đất rồi nói sau.

Trong lúc đối phương đang muốn mở lời, Vương Nhược Hàm giành nói trước: "Nếu anh đến muộn thêm năm phút rôi đã về rồi."

"Xin lỗi.

" Sắc môi của Hoắc Kiêu rất nhạt, hơi khô nứt, anh giải thích: "Có chút việc trong công việc cần xử lý."

Vương Nhược Hàm nghiêng đầu nói: "Anh bận lắm à? Hôm nay là chủ nhật, còn muộn thế này nữa."

Hoắc Kiêu không trả lời, nương theo ánh đèn đường nghiêm túc nhìn cô vài giây, sau đó anh cởi áo khoác ra phủ lên bờ vai cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!