DỊCH: MIN
Dải lụa viết điều ước được Hoắc Kiêu buộc lên cành cây, gió thổi bay chúng, thổi lên tận trên trời, nói cho Phật Tổ biết.
Hoắc Kiêu nói: "Trước kia anh không tin những thứ này."
Vương Nhược Hàm khoác tay anh: "Đó là do trước kia trong lòng anh chưa có vướng bận."
Hoắc Kiêu cong môi mỉm cười: "Đúng, thế nhưng bây giờ có rồi."
Buổi tối bọn họ quay về căn nhà nhỏ ở Kim Lăng, Vương Nhược Hàm chuyển mấy chậu cây từ nhà tới ban công bên này, trời sắp sang xuân, cô tỉ mỉ chăm sóc bọn chúng.
Ngoài phòng khác có một chiếc tủ, trọn vẹn hai tầng đều bị Vương Nhược Hàm dùng để đặt những giá nến và nến thơm mà Hoắc Kiêu tặng, đủ các loại kiểu dáng, nhìn hoa cả mắt.
Lần trước Phương Xuân Hoa tới một chuyến, hỏi cô có phải cô định biến nhà thành viện bảo tàng hay không.
Hoắc Dịch Hành nói dứt khoát mua đứt căn nhà này đi, Lâm San không đồng ý, cảm thấy việc mua nhà cần phải cân nhắc kỹ lưỡng, vì chuyện này mà hai người lại cãi nhau một chặp.
Hoắc Kiêu và Vương Nhược Hàm lại không có suy nghĩ này, bọn họ chưa từng có dự định tỉ mỉ gì cho tương lai, chỉ muốn trải qua những ngày tháng vui vẻ trước mắt.
Hoắc Kiêu đang nấu cơm trong bếp, Vương Nhược Hàm nằm bò trên sô pha chơi game.
Đồng đội treo máy, hại cô thua mất một ván, Vương Nhược Hàm đập mạnh lên chiếc gối bên cạnh mấy phát trút giận, gọi với vào trong phòng bếp: "Thầy Hoắc, anh nấu xong chưa thế?"
"Xong ngay đây, đói rồi hả?"
Vương Nhược Hàm bẹp miệng, nhảy xuống khỏi ghế sô pha chạy vào tìm anh: "Mau đến chơi cùng em một ván, đồng đội thì người này còn gà hơn người kia, em bị rớt mất một sao rồi."
Hoắc Kiêu đang bận pha nước chấm, thuận miệng đối phó với cô: "Hay là em đừng chơi nữa, em đọc xong [Hồng lâu mộng] chưa?"
Vương Nhược Hàm xị mặt không vui: "Em gái Đại Ngọc chết rồi, tên cặn bã kia lấy Tiết Bảo Thoa, em không muốn đọc nữa."
Hoắc Kiêu lắc đầu thở dài: "Thế thì em tìm bừa một cái gì đấy chơi đi, đừng PK nữa."
Vương Nhược Hàm xốc tay áo lên, hứng thú nói: "Có cần em tới giúp anh không?"
Hoắc Kiêu gật đầu: "Được, em nấu bánh trôi đi, biết chứ?"
Vương Nhược Hàm tặc lưỡi một cái: "Đương nhiên biết, anh coi thường em hả."
Ngửi thấy mùi thơm trong nồi, Vương Nhược Hàm hỏi: "Anh đang nấu gì thế?"
Hoắc Kiêu trả lời: "Thịt bò nhúng."
Vương Nhược Hàm cổ vũ nói: "Oa, thầy Hoắc làm mới thực đơn rồi hả?"
Hoắc Kiêu chọc lên trán cô: " "À u một miếng thịt bò nhúng", em chỉ thiếu nước viết mấy chữ này lên mặt thôi.
Sau này muốn ăn gì cứ nói thẳng với anh, đỡ cho anh cứ phải thi thoảng kiểm tra xem tên wechat của em là gì."
"Muốn ăn thì nói thẳng với anh hả?"
"Ừ."
Vương Nhược Hàm cười hì hì ôm lấy eo anh, ghé sát bên tai anh nói mấy câu cấm trẻ em.
Hoắc Kiêu nghe thấy bỗng hai má nóng rực lên, nghiêm túc cảnh cáo cô: "Bớt tuyên dâm giữa ban ngày đi."
Vương Nhược Hàm chỉ lên chiếc đồng hồ không tồn tại trên cổ tay: "Đến giờ rồi, bây giờ là buổi tối đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!