DỊCH: MIN
Hoắc Kiêu về đến nhà, vừa định ấn mật khẩu, thì cửa đã được mở từ bên trong ra.
Hoắc Kiêu kinh ngạc nói: "Sao em biết là anh về thế?"
Vương Nhược Hàm nói: "Em nghe thấy tiếng bước chân của anh."
Lần này cô đến vội vàng, không mang theo quần áo để thay, vừa tắm xong trên người mặc một chiếc áo nỉ của Hoắc Kiêu, rộng thùng thình, tay áo dài ra một khoảng, càng khiến cô trông nhỏ nhắn hơn.
Hoắc Kiêu cầm đồ ăn tới phòng khách: "Đi rửa tay ăn cơm."
Vương Nhược Hàm đáp một tiếng.
"Bác gái cả của anh nấu ăn ngon lắm, nhưng tiếc là thịt kho tàu ăn hết sạch cũng quên không để lại một chút cho em ăn thử."
Vương Nhược Hàm xốc tay áo lên, xoa tay chuẩn bị động đũa: "Đủ rồi mà, mấy món này thịnh soạn quá mức rồi ấy."
Cô ăn cơm, còn Hoắc Kiêu ngồi bên cạnh lướt xem dòng thời gian, thi thoảng ngẩng đầu lên nhìn cô một cái.
Vương Nhược Hàm gắp cuộn nem lên cắn một miếng, cô hơi ngạc nhiên, vỏ ngoài không giòn rụm như khi vừa mới chiên xong, thế nhưng nhân ở bên xong rất thơm, cô dựng thẳng ngón tay cái lên, nhận xét: "Ngon lắm luôn."
Hoắc Kiêu cười cười.
"Ấy." Động tác nhau nuốt của Vương Nhược Hàm chậm lại, giả vờ như vô tình nhắc tới: "Sau khi anh về nhà có nói gì với bố mẹ anh không?"
Hoắc Kiêu đặt điện thoại xuống nhìn cô: "Anh còn định hỏi em nữa đấy, lá gan của em to bằng nào mà dám nói chuyện giúp anh trước mặt bố mẹ hả?"
Vương Nhược Hàm chu miệng lên: "Em thấy ba người đều hục hặc, em cũng đâu thể vờ như không biết gì được.
Hơn nữa ấy, chẳng phải đều là vì anh sao, anh mở miệng không nói ra lời em chỉ đành nói chuyện thay anh thôi."
Cô hít sâu một hơi, thấp thỏm nói: "Có phải bọn họ thấy em lắm mồm không?"
"Đâu có."
"Vậy các anh?"
Hoắc Kiêu nhún vai: "Vẫn như trước kia thôi."
Vương Nhược Hàm mất mát ờ một tiếng, cô còn tưởng bản thân có chút tác dụng chứ.
Hoắc Kiêu bổ sung thêm: "Nhưng có thể thấu hiểu lần nhau rồi chăng."
Vương Nhược Hàm thở phào một tiếng: "Thế thì tốt."
"Sao anh lại thấy em khẩn trương mối quan hệ gia đình anh hơn cả anh thế?"
Vương Nhược Hàm cúi đầu tiếp tục ăn: "Em không muốn nhìn thấy anh không vui vẻ."
Hoắc Kiêu giật mình, sau đó khẽ cười.
Anh ngồi dựa lên lưng ghế, rũ mắt xuống nói: "Thực ra anh không trách bà ấy, thật đó.
Em còn nhớ câu em nói với anh không, sau khi mẹ em sinh ra em, bà không còn đi đóng phim nữa ấy?"
Vương Nhược Hàm: "Vâng, sau này có một bộ phim tìm bà ấy, bà cũng từ chối luôn rồi."
Hoắc Kiêu hỏi cô: "Là vì em à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!