Chương 45: Ngôi Sao Trong Mắt Mỗi Người Đều Không Giống Nhau

DỊCH: MIN

Dáng vẻ ngoan ngoãn này của cô khiến trái tim Hoắc Kiêu mềm nhũn, không khỏi cúi người tìm kiếm bờ môi cô, nhưng lại bị Vương Nhược Hàm giơ tay chặn lại.

"Anh đang bị sốt đấy, chú ý một chút dáng vẻ mà bệnh nhân nên có đi."

Hoắc Kiêu cảm thấy bất lực vô cùng: "Được thôi."

Vương Nhược Hàm nhớ tới một chuyện, nói: "Còn phải báo bình an cho mẹ anh nữa, điện thoại anh đâu rồi? Gọi cho anh mãi mà không nhận."

"Chắc là quên sạc pin, tự động tắt máy rồi."

Vương Nhược Hàm đanh mặt lườm anh.

Hoắc Kiêu cười lấy lòng: "Một người đàn ông ba mươi tuổi như anh còn có thể bị gì được? Mọi người toàn lo lắng lung tung."

Vương Nhược Hàm đưa điện thoại cho anh, bảo anh gọi điện về nhà.

Hoắc Kiêu cầm lấy điện thoại nhưng không có hành động tiếp theo, ngây người mấy giây lại đặt sang một bên, kiếm cớ nói: "Muộn thế này, quên đi, mai nói sau."

Hoắc Kiêu ngồi xuống ăn mì, Vương Nhược Hàm chỉ bỏ chút muối, vị rất nhạt.

Hoắc Kiêu cả một ngày không ăn cơm, dạ dày đang quặn đau, ăn được nửa bát thì buông đũa xuống.

Vương Nhược Hàm hỏi: "Có phải em nấu không ngon không?"

Hoắc Kiêu lắc đầu: "Không phải, anh nuốt không trôi."

Trong nhà đã hết thuốc hạ sốt, Vương Nhược Hàm chỉ tìm thấy hai gói thuốc cảm cúm hòa tan, sau khi pha xong đưa cho anh: "Vậy anh uống thuốc trước đi, ngày mai dậy ăn ngon một chút."

"Ừ."

Hoắc Kiêu vẫn hơi choáng đầu, thuốc cảm cúm lại có tác dụng buồn ngủ, uống thuốc xong anh bị Vương Nhược Hàm đuổi lên giường ngủ.

Cô tìm được một chiếc chăn bằng vải nhung flanen đắp thêm lên chăn, quấn Hoắc Kiêu thật chặt.

"Nặng quá, anh không xoay người được này."

Vương Nhược Hàm dém góc chăn giúp anh: "Không có thuốc hạ sốt, chỉ có thể dùng cách nguyên thủy này để toát mồ hồi thôi, không được đạp chăn đâu đấy, ngoan ngoãn ngủ đi."

Hoắc Kiêu phì cười: "Em coi anh là bạn nhỏ trong khoa em rồi đấy hả."

Vương Nhược Hàm hừ một tiếng: "Biểu hiện của anh ngày hôm nay không giống trẻ con à."

Hoắc Kiêu nghiêng người, nhắm mắt lại không nói thêm gì nữa.

Vương Nhược Hàm nói tiếp: "Bỏ nhà ra đi còn mất liên lạc, anh nhiều nhất chỉ là học sinh cấp hai thôi."

"Được rồi, đừng mắng anh nữa, giữ cho anh chút thể diện được không."

Vương Nhược Hàm kịp thời dừng lại, khẽ vỗ lên anh nói: "Ngủ đi."

Một lúc sau, Hoắc Kiêu mở mắt trong bóng tối, gọi một tiếng: "Hàm."

Vương Nhược Hàm vẫn ngồi bên giường anh, đáp: "Dạ?"

"Bố mẹ em là như thế nào vậy?"

"Cái gì mà thế nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!