Chương 44: Con Suối Khô Cằn Trong Sa Mạc

DỊCH: MIN

Ngày đầu tiên của năm mới, Hoắc Kiêu ở trong cơn tranh cãi kịch liệt của bố mẹ đến mức nghi ngờ cuộc đời, chuyện này thực sự không tốt lành gì.

Anh xoa bóp huyệt thái dương đau nhức, đứng dậy khỏi ghế sô pha, đi thẳng ra phía cửa lớn.

Khoảnh khắc này hấp dẫn sự chú ý của Lâm San và Hoắc Dịch Hành, Lâm San gọi anh: "Đang nói con đấy, con đi đâu đấy hả?"

Hoắc Kiêu lấy chìa khóa xe ở huyền quan, vẻ mặt sống chết mặc bay trả lời: "Hai người tiếp tục đi ạ, con ra ngoài cho thoáng khí."

Có lẽ là do bộ dạng lười nhác bất cần này của anh lại thêm một lần nữa chứng thực chuyện "Không biết cầu tiến" trong mắt Lâm San, bà hầm hừ lao thẳng đến chỗ Hoắc Kiêu, hung hăng đẩy anh một phát, trách móc nói: "Thái độ này của con là gì đấy."

Gò má anh va vào cánh cửa, sau lưng đụng phải viền bệ đá, Hoắc Kiêu bị đau nhăn mặt lại, phải đỡ lên tủ giày mới miễn cưỡng đứng vững.

Lâm San ra tay không biết nặng nhẹ không ngờ cú đẩy này lại nghiêm trọng như thế, bản thân bà cũng ngơ người, sau đó vừa sợ hãi vừa lo lắng: "Không sao chứ?"

Hoắc Dịch Hành đi tới, nhân cơ hội này trách móc Lâm San: "Bà xem xem mình đang làm gì? Mùng một đầu năm có thể tém bớt lại được không."

Lửa giận vừa tắt lại bùng cháy lên, Lâm San trợn mắt lườm trả lại ông.

Hoắc Kiêu nhắm mắt lại, nhặt chìa khóa rơi trên mặt đất sau đó nhanh chóng rời khỏi.

Anh không quan tâm đ ến tiếng gọi của bố mẹ phía sau lưng, không quan tâm đ ến cái lạnh thấu của tháng chạp áo khoác ngoài cũng không cầm, đường phố hai bên tấp nập tràn đầy không khí mừng vui, càng khiến bản thân anh nổi bật không hòa nhập với mọi người.

Một cơn gió lạnh thổi qua, Hoắc Kiêu rùng mình, nhanh chân đi về hướng để xe.

Sau khi về nhà của mình, Hoắc Kiêu đi rửa mặt, chỗ trên mặt bị va phải hơi sưng len, có lẽ sẽ nổi vệt xanh tím.

Anh còn thảnh thơi nghĩ, mùng 1 đầu năm đã bị thương, xem ra con đường gập ghềnh năm này không dễ đi rồi.

Hoắc Kiêu ngồi trên sô pha, lật xem lịch sử tin nhắn trong wechat, nhóm chát đã ồn ào náo nhiệt từ ngày hôm qua, khoe xơm tất niên, phát lì xì, hay là cách màn hình xả nỗi bực bội của mình.

Hoắc Kiêu gửi tin nhắn hỏi: Buổi chiều có người nào không có việc gì không? Đánh bài không?

Tùy Nghệ là người trả lời đầu tiên: Em đang ở nhà bà ngoại đây.

Tùy Nghệ: Xem con chó vàng!

Hứa Lân nói: Ở cùng bà xã, mấy đứa chơi đi.

Diệp Đồ Nam tỏ vẻ ok, nhưng nửa ngày không thấy Trình Thanh Hòa trả lời, Tùy Nghệ nói hôm qua anh ta uống rượu có lẽ vẫn chưa dậy.

Hai người, chơi đấu địa chủ cũng không đủ, Hoắc Kiêu đành buông tha ý tưởng này, lấy chiếc áo khoác trong tủ mặc vào rồi ra khỏi nhà.

Chẳng có cửa tiệm nào kinh doanh, Hoắc Kiêu đi men theo con phố đến cuối đường phát hiện ra một quán nét vẫn đang mở cửa.

Anh kéo cánh cửa kính ra, ông chủ là một người đàn ông trẻ tuổi.

"Vẫn mở cửa à? Anh không về nhà đón Tết hả?"

Ông chủ lấy điếu thuốc trên miệng xuống, trả lời anh: "Không có nhà để về, có lên máy không?"

Hoắc Kiêu gật đầu: "Lên."

Trong tiệm trừ anh ra không còn một người khách nào, ông chủ đánh giá anh một lát: "Còn anh thì sao? Sao lại không về nhà đón Tết?"

Hoắc Kiêu cười cười: "Tôi? Tôi bị đuổi ra khỏi nhà rồi."

Ông chủ đồng tình nhìn anh một cía, lấy một điếu thuốc trong túi ra đưa cho anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!