Chương 43: Con Rắn Vàng Dưới Chân Tường

DỊCH: MIN

Khi máy bay hạ cánh đã là hơn mười giờ đêm, Vương Nhược Hàm đã ngủ một giấc ngắn, vừa đấm bóp cái cổ nhức mỏi vừa ra khỏi cầu thang.

Vương Xương Nguyên bảo đến đón cô, nhưng Vương Nhược Hàm không ngờ đi cùng ông còn có đứa em trai kia của cô nữa.

Lúc cô rời khỏi Sơn thành Vương Duệ Hiên mới hơn hai tuổi, bề ngoài trông khá thanh tú, hồi nhỏ lúc nào cũng gọi chị ơi, thế nhưng khi lớn lên nhìn thấy cô cứ kì cục, tay thì đút trong túi quần, đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên, bị Vương Xương Nguyên nói mấy câu mời lười nhác gọi một tiếng: "Chị."

Vương Nhược Hàm mỉm cười với cậu ta, khách sáo nói: "Có phải Tiểu Hiên lại cao lên rồi không?"

Vương Xương Nguyên đón lấy va li trong tay cô nói: "Phải đó, đã mét 8 rồi, còn cao hơn cả bố."

"Con cầm cho.

" Vương Duệ Hiên kéo lấy tay cầm, cắm đầu đi về phía trước.

Vương Xương Nguyên nhỏ nhẹ nói với Vương Nhược Hàm: "Tới thời kì nổi loạn rồi."

Vương Nhược Hàm nhìn bóng lưng gầy gò của chàng cậu trai kia: "Cũng được, khá ngoan ngoãn ạ."

Ngồi vào trong xe, hơi ấm khiến da thịt nóng lên, Vương Nhược Hàm kéo khóa áo xuống, xoa đôi bàn tay lạnh băng.

Trên đường đi, Vương Xương Nguyên đỡ vô lăng, bỗng dưng hỏi: "Dạo này mẹ con sao rồi?"

"Khá tốt ạ."

"Ừ."

Lúc bọn họ đến dưới lầu, Thôi Yến đã mở cửa sẵn đợi bọn họ đi vào.

Vương Nhược Hàm khéo léo gọi: "Dì Thôi."

"Ơi.

" Thôi Yến đưa tay ra đón lấy chiếc túi trên vai cô, "Hàm Hàm xinh hơn rồi này."

Trong nhà không có phòng của Vương Nhược Hàm, cô vốn định bảo rằng mình đặt một phòng khách sạn, Vương Xương Nguyên không cho, con gái hiếm lắm mới về nhà được một chuyến, ở khách sạn thì giống cái gì chứ, nói ông đã sắp xếp xong xuôi rồi.

Nếu như Vương Nhược Hàm biết biện pháp là cô ngủ ở trong phòng em trai, để Vương Duệ Hiên ngủ ở chiếc giường nhỏ trong phòng sách, có đánh chết cô cũng không đồng ý về nhà ở.

Vương Nhược Hàm xoa mặt, đề nghị nói: "Hay là con ngủ ở phòng sách, Tiểu Hiên quay về phòng mình ngủ, con nhỏ người không sao đâu ạ."

Thôi Yến lắc đầu: "Như thế sao được."

"Con cứ yên tâm ngủ đi.

" Thôi Yến giúp cô trải giường, trong phòng chỉ có hai người họ, "Em trai con ước gì ngủ luôn ở phòng sách đấy, nó muốn chơi máy tính."

Vương Nhược Hàm cười cười: "Vậy thì thôi ạ."

Thời gian không còn sớm nữa, Thôi Yến ngáp một cái, theo như trước kia thì giờ này bà và Vương Xương Nguyên đã đi ngủ rồi: "Hàm Hàm thu dọn xong thì cũng nghỉ ngơi sớm nhé."

"Con biết rồi."

Thu dọn xong đồ đạc, Vương Nhược Hàm nằm thẳng trên giường, gian phòng của con trai đúng là đều có standee với mô hình, giấy dán tường màu lam nhìn đến nỗi tâm tình cô ngột ngạt.

Cô báo cho Phương Xuân Hoa một tiếng bình an, mẹ cô không trả lời, có lẽ đã đi ngủ rồi.

Vương Nhược Hàm buông điện thoại xuống, xoa xoa bụng, trước khi lên máy bay cô chưa ăn cơm tối, lúc này cả người thả lòng, bụng bắt đầu réo lên lục bục.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!