Chương 42: Một Bức Tường Đổ Nát

DỊCH: MIN

Hoắc Kiêu nói xong , Vương Nhược Hàm nhìn vào màn hình, hệt như bị ngơ ngẩn, không hề nhúc nhích.

Hoắc Kiêu rút điện thoại trong tay cô đi: "Hài lòng chưa em?"

Biểu hiện của Vương Nhược Hàm không hẳn là vui vẻ, vẫn cảm thấy hơi ngập ngừng: "Thực sự có thể qua đây sao ạ?"

Hoắc Kiêu gật đầu: "Thật đó, cho dù không được, dựa vào bản lĩnh của anh, còn sợ không kiếm được việc làm hay sao?"

Vương Nhược Hàm vừa cười vừa khóc, kiễng chân lên ôm lấy cổ anh: "Tốt quá đi! Em thực sự không chịu nổi nỗi khổ yêu xa này nữa đâu."

Hoắc Kiêu dùng tay đỡ lấy gáy cô: "Anh cũng không chịu được."

Vương Nhược Hàm chọc lên lưng anh: "Sau này anh có chuyện gì thì phải nói trọng điểm trước, đừng rải đường lót đêm nhiều như vậy nữa."

Hoắc Kiêu cười cười: "Sao thế? Em cho rằng anh định nói gì à?"

Vương Nhược Hàm hừ một tiếng, không đưa ra câu trả lời.

Hoắc Kiêu nghiêng đầu ghé sát tới hôn cô, từ vành tai cho tới trán.

Vương Nhược Hàm thấy hơi thở của anh phả lên mặt cô rất ngứa, nghiêng người muốn trốn đi.

Hoắc Kiêu khàn giọng nói: "Đã lâu không gặp mặt rồi."

Câu này còn có một tầng nghĩa khác, Vương Nhược Hàm nghe ra được, cô cầm cốc để giữa hai người, ngăn cách chiếc hôn chuẩn bị rơi xuống của anh.

"Uống nước trước đã."

Hoắc Kiêu khẽ thở dài, nhận lấy cố "ừng ực" uống cạn sạch.

Cốc sứ đặt lên bệ đá vang lên "đông" một tiếng.

Vương Nhược Hàm bị anh nắm lấy hai chân bế bổng lên, ra khỏi phòng bếp lên thẳng lầu.

"Căn phòng ở bên trong cùng, anh đừng đi nhầm đấy.

" Cô nhắc nhở anh.

Nhưng lúc này Hoắc Kiêu lại giả vờ do dự: "Ở nhà em có ổn không?"

Vương Nhược Hàm lườm anh một cái: "Không được, vậy anh buông em xuống đi."

Lão hồ ly vẫn là lão hồ ly, Hoắc Kiêu với một tay ra đóng cửa lại, anh nhìn quanh phòng một lượt, trong căn phòng có giấy dán tường màu hồng trắng tràn ngập những thú bông đồ trang trí nho nhỏ, ngay cả ga giường cũng là màu hồng phấn, anh không khỏi cười rộ lên: "Không được cũng muộn rồi."

Hoắc Kiêu rất thích hôn lên má cô, sinh ra đã có một gương mặt tròn xoe, hai bên má múp thịt, x0a nắn cảm giác rất thoải mái.

Anh vùi đầu lên hõm cổ Vương Nhược Hàm, ánh mắt lập lòe, bỗng nhiên há miệng cắn một miếng lên cổ cô.

Trước giờ Hoắc Kiêu chưa từng có hành vi như thế này, Vương Nhược Hàm bị hành động đột ngột này của anh dọa sợ, trái tim đập lỡ một nhịp sau đó bắt đầu điên cuồng gia tốc.

Chẳng rõ có phải do tác dụng của rượu cồn hay không, nhưng biểu hiện hôm nay của Hoắc Kiêu khác hẳn ngày thường.

Một người đàn ông sau khi làm xong chuyện còn kiên nhẫn tẩy trang giúp cô, trước đó Vương Nhược Hàm chỉ thấy một mặt dịu dàng của anh.

Nhưng lần này lại giống như trút giận, nhập tâm hơn ngày thường, dùng sức, dường như hi vọng dùng chuyện này để quên đi thứ gì đó.

Bọn họ thân mật với nhau nhất, Vương Nhược Hàm nhạy bén phát giác được tâm trạng sa sút của anh, Hoắc Kiêu không còn là người đàn ông dịu dàng mềm mại, mà biến thành một kẻ say rượu mất đi ý thức, muốn chìm trong cơn sóng cuồng nhiệt này làm tê dại bản thân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!