DỊCH: MIN
Giáo sư Lý cảm thấy khá bất ngờ: Trời, nguyên nhân gì vậy? Gia đình em đồng ý rồi sao?"
Hoắc Kiêu không nói tường tận: "Bên gia đình em vẫn đang trao đổi, nhờ thầy lưu ý giúp em trước ạ."
Hơn một năm trước khi Hoắc Kiêu về nước, Lý Thận Lãng đãng thăm dò ý tứ của Lâm San, nhưng cuối cùng Hoắc Kiêu vẫn lựa chọn J đại của Thân thành.
Hội thảo học thuật mùa hè ông cũng gặp mặt cậu sinh viên của mình một lần, Hoắc Kiêu không hề tới bộ ngoại giao tạo dựng một sự nghiệp như mẹ anh hằng mong, Lý Thận Lạng cảm thấy đáng tiếc, thế nhưng đứa trẻ như thế này tới nơi đâu cũng đều là nhân tài, không cần ông bận tâm.
Ông đồng ý, nhưng cũng không dám đảm bảo: "Hằng năm số người muốn tới cũng khá nhiều, thầy rất thưởng thức em, cũng chào đón em tới, nhưng chuyện này không phải một mình thầy có thể quyết định được."
"Em biết rồi, cảm ơn thầy ạ."
Buổi tối hôm sau, Hoắc Kiêu lập tức đặt vé máy bay tới Kim Lăng, anh không nói cho Vương Nhược Hàm, tự mình tới khách sạn nghỉ ngơi một buổi tối.
Ngày thứ hai, Vương Nhược Hàm làm ca ngày, Hoắc Kiêu dùng xong bữa sáng ở khách sạn sau đó đi mua chút quà tới thăm Phương Xuân Hoa.
Hộ lý vẫn ở trong phòng bệnh, thấy anh tới, Phương Xuân Hoa rất ngạc nhiên.
"Cháu đến từ khi nào vậy? Vương Nhược Hàm nói là dạo này công việc của cháu rất bận."
Hoắc Kiêu đặt đồ trên tay lên tủ đầu giường, cong môi mỉm cười nói với Phương Xuân Hoa: "Chúc dì sớm ngày khỏe lại ạ."
Phương Xuân Hoa bảo anh mau ngồi xuống: "Nhược Hàm vẫn đang làm việc, có lẽ sắp qua đây rồi."
Tiểu Trần đang cắt lê, tò mò đánh giá người đàn ông trẻ tuổi lạ mặt này, hỏi Phương Xuân Hoa: "Chị ơi, đây là ai vậy?"
Phương Xuân Hoa cười khà khà nói: "Bạn trai của con gái chị."
Tiểu Trần ôi chao một tiếng: "Đẹp trai nhỉ."
Hoắc Kiêu nhìn bà ấy lễ phép mỉm cười.
Lúc hơn bốn giờ, Vương Nhược Hàm đẩy cửa phòng bệnh ra nhìn thấy Hoắc Kiêu đang ngồi bên cạnh giường, cô vội chạy tới, nhưng ngại có những người khác ở đây nên chỉ ngoắc lấy tay anh.
Hoắc Kiêu nhỏ nhẹ hỏi cô: "Đói chưa em?"
Vương Nhược Hàm trả lời: "Cũng tạm, giờ anh đói chưa?"
Phương Xuân Hoa thấy hai người như ở trốn không người, thở dài lắc đầu nói: "Hai đứa mau đi ăn cơm đi, Tiểu Hoắc ở đây với mẹ cả buổi chiều rồi."
Vương Nhược Hàm nắm lấy tay Hoắc Kiêu: "Vậy hai bọn con đi nhé?"
"Đi lẹ coi."
Hai hôm trước vừa cãi nhau một trận, lúc này gặp lại ít nhiều vẫn có chút ngượng ngập.
Vương Nhược Hàm khoác lên cánh tay Hoắc Kiêu, bàn tay bị anh tóm lại nhét vào trong túi áo khoác, nhưng không lắm chuyện như ngày thường, hai người đi thẳng tới bãi đậu xe cũng chẳng nói thêm câu gì.
Trước khi lên xe, Hoắc Kiêu giơ tay về phía cô: "Anh lái cho."
"Vâng.
" Vương Nhược Hàm đưa chìa khoa cho anh, còn bản thân thì vòng ra ghế phụ lái.
Hoắc Kiêu hỏi: "Em muốn ăn gì?"
Vương Nhược Hàm ngẫm nghĩ: "Em hơi thèm ăn ramen kiểu Nhật."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!