DỊCH: MIN
Trên trán Vương Nhược Hàm nổi lên ba chữ in đậm màu đen: WTF?
Đạt được hiệu quả như trong dự kiến, Hoắc Kiêu hài lòng vừa ý.
Trong ánh mắt tràn ngập sát khí của Vương Nhược Hàm, anh thu liễm ý cười, sau đó nói với Phương Xuân Hoa "Thế nhưng hôm nay thì thôi ạ, Nhược Hàm vừa trực xong ca đêm, để cô ấy nghỉ ngơi đàng hoàng đi ạ, cháu đi trước đây."
Phương Xuân Hoa tiễn người ra đến tận xe, trăm dặn ngàn dò bảo anh rảnh rỗi thì cứ tới thường xuyên.
Vương Nhược Hàm đi theo sau lưng trợn ngược mắt lên, thường xuyên đến làm quái gì, làm đẹp làm móng hay là triệt lông bằng laze?
Trông thấy khóe miệng của Phương Xuân Hoa sắp kéo lên tận mang tai, Vương Nhược Hàm khoanh tay hừ hai tiếng, nhắc nhở bà: "Ôi, hai ngày trước người nào đó còn nói gì ấy nhỉ?"
Phương Xuân Hoa lườm cô: "Mẹ còn chưa hỏi con đâu đấy, vừa quen tên nhóc này hả? Trước kia đâu có thấy con nhắc tới bao giờ."
Vương Nhược Hàm tháo tung búi tóc, xoa xoa mái tóc, ngáp một cái rồi đi lên cầu thang, qua loa nói: "Là đồng nghiệp của Chu Dĩ, không thân."
Hiển nhiên Phương Xuân Hoa không tin: "Không thân mà con gọi người ta tới chuyển hoa?"
Vương Nhược Hàm cãi lại ngay lập tức: "Không được à? Chẳng phải mẹ cũng thường xuyên gọi anh bảo vệ cầm giúp đồ chuyển phát nhanh sao?"
"Cái này giống nhau được à?"
"Sao mà không giống? Không hề có sự khác biệt nào."
Phương Xuân Hoa vỗ tay một cái, bỗng nhiên nghĩ tới: "À, người con ăn cơm cùng hôm nọ chính là cậu ta đúng không, chẳng trách mẹ thấy âm mũi của cậu ta lúc nói chuyện lại nặng thế, người cảm cúm đó chính là Tiểu Hoắc à."
Vương Nhược Hàm thấy đau đầu: "Không nói nữa không nói nữa, con phải đi ngủ, buồn ngủ chết đi được."
Phương Xuân Hoa nâng giọng hét lên: "Chiều nay mẹ phải ra ngoài với dì Kiều của con, dậy rồi thì tự kiếm đồ ăn nghe chưa."
Vương Nhược Hàm mệt mỏi trả lời: "Con biết rồi."
Tắm rửa vệ sinh qua loa, Vương Nhược Hàm kéo rèm cửa sổ lại, chui vào trong ổ chăn.
Cả cơ thể đã sớm mệt mỏi không chịu nổi, nhưng thần kinh vẫn coi như tỉnh táo, vừa nhắm mắt lại, một số khung cảnh vội vã xẹt ngang qua đầu, cái gì cũng có hết, lộn xộn bừa bãi, đều là những chuyện phiền lòng,
Vương Nhược Hàm bực bội xoay người, lấy bịt mặt hơi nước xé vỏ ra rồi đeo lên.
Xung quanh vùng mắt dần nóng lên, lờ mờ ngửi thấy hương thơm của hoa nhài, cuối cùng cảm xúc của cô cũng bình tĩnh lại, dần chìm vào giấc ngủ.
Hôm nay nghỉ ngơi, cô dứt khoát không đặt báo thức nữa, ngủ một giấc cho đến khi tự tỉnh.
Khi mở mắt ra lần nữa, bịt mắt ngủ đã trượt xuống dưới cằm, Vương Nhược Hàm giơ tay kéo ra.
Trong phòng mờ tối, có lẽ đã đến tối rồi, cô nhắm mắt lại thư thả một lúc mới đứng dậy.
Bước ra khỏi phòng nghe thấy có động tịnh ở phòng bếp, Vương Nhược Hàm sờ bụng hét lên: "Mẹ."
"Dậy rồi à?"
Không phải giọng của Phương Xuân Hoa, Vương Nhược Hàm rùng mình thanh tỉnh.
Cô ngây người hai giây mới phản ứng lại được là Tần Dã.
Người đàn ông đã bước ra ngoài, trên người đeo tạp dề, tay áo sơ mi được xắn lên tận khuỷu tay, trên tay còn cầm bát để đánh trứng gà.
Vóc dáng mặt mày vẫn hệt như khi trước, là dáng vẻ ôn hòa rạng rỡ, anh ta cười nói: "Đang định lên gọi em, đợi chút nhé, xong ngay rồi đây."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!