DỊCH: MIN
Ba người Trình Thanh Hòa, Diệp Đồ Nam và Tùy Nghệ quay mặt nhìn nhau, cầm cốc của mình định đứng dậy.
Cuối cùng Hoắc Kiêu và Vương Nhược Hàm cũng ý thức được bên cạnh còn có người, ngẩng đầu lên giật mình nhìn bọn họ: "Sao thế?"
Diệp Đồ Nam xua tay: "Hai người ăn đi, bọn tôi đổi bàn khác, yên tĩnh một chút."
Tùy Nghệ giơ một tay lên, úp lòng bàn tay vào người mình, giả vờ như đang soi gương, giọng điệu giận giữ nói: "Sao tôi lại xinh đẹp thế này nhỉ? Cục cưng anh nói xem có đúng không?"
Trình Thanh Hòa phối hợp khoác lên vai cậu ta, hai người tựa đầu vào nhau: "Cục cưng, anh không cho phép em tự coi nhẹ bản thân mình, em là công chúa xinh đẹp nhất thiên hạ này."
Diệp Đồ Nam cười gãy cả eo.
Hoắc Kiêu vò nắm giấy ném lên người bọn họ: "Có thôi đi chưa? Buồn nôn không hả?"
Đợt trêu cợt này khiến hai má Vương Nhược Hàm đỏ bừng, che kín mặt cố gắng trốn sau lưng Hoắc Kiêu.
"Ngồi xuống ăn uống đàng hoàng, không được ầm ĩ nữa.
" Hoắc Kiêu vẫy tay bảo bọn họ quay lại.
Ba người quay về chỗ ngồi, trách móc hai người nói: "Đừng dính ngấy như thế, anh em không thích ăn chua đâu."
Hoắc Kiêu cười lạnh đánh trả: "Tôi đây cũng không thích ăn mỡ."
Vương Nhược Hàm hùa theo: "Dầu mỡ trong nồi còn không sến sẩm bằng các anh."
Hoắc Kiêu gắp một miếng thịt bò vào trong bát Vương Nhược Hàm, Vương Nhược Hàm rút một tờ khăn giất lau khóe miệng giúp Hoắc Kiêu, hai người mắt đi mày lại, kính nhau như khách, ba người kia lại muốn đi rồi.
Vừa rồi còn đang cãi nhau, đối phó với người ngoài lại trở thành vợ chồng đồng lòng.
Diệp Đồ Nam nâng cốc lên, gõ mặt bàn, nói là muốn mời đôi tình nhân sến chết người này một cốc.
Anh ta và Hoắc Kiêu là bạn cùng lớp hồi cấp hai, hai người cũng quen biết với nhau sớm nhất trong năm người, Hoắc Kiêu là loại người như thế nào anh ta quen thuộc nhất.
Tại sao là cô gái trước mắt, mấy ngày trước khi gặp mặt anh ta còn không hiểu, đến nay có lẽ đã hiểu được rồi.
Nhìn thì ngọt ngào ngoan ngoãn, nhưng không hề nghe lời, biết nóng giận, không làm màu, chân chực, thú vị, không ra vẻ, chung đụng với cô rất thoải mái.
Cô và Hoắc Kiêu không thể gọi là "môn đăng hộ đôi" , nhưng lại ăn ý đến lạ thường, phong thái của bọn họ dung hòa vào nhau, hai người ở cạnh nhau rất hòa hợp, là một kiểu xứng đôi đặc biệt.
Thành cốc chạm vào cô ca trong tay Vương Nhược Hàm, Diệp Đồ Nam nhìn cô, gửi tới một câu chúc phúc chân thành: "Hi vọng hai người dài lâu, mãi chìm đắm trong tình yêu nồng cháy."
Tùy Nghệ khà một tiếng: "Tốt nhất vẫn là đừng đi, mau nguội lạnh bớt, cứ nồng cháy thế này sắp bỏng chết anh em chúng tôi rồi."
Trình Thanh Hoa lập tức nhập vai, túm lấy tay Tùy Nghệ đặt lên miệng: "Cục cưng bỏng ở đâu hả? Anh thổi giúp em."
Năm người cười đùa vui vẻ ăn xong bữa lẩu, ngày hôm sau Vương Nhược Hàm vẫn phải đi làm, Hoắc Kiêu không để cô đi tiễn.
Lúc chia tay, ba người kia rất thức thời, khoác vai nhau hát bài [tháng năm rực rỡ] đi lên lầu trước.
Hoắc Kiêu giang tay ra, Vương Nhược Hàm bước lên trước dán tới, được anh ôm chặt trong lòng.
Nhớ tới kì nghỉ được quy định nửa năm sau đã dùng hết, Vương Nhược Hàm thở dài nói: "Chẳng biết lần sau gặp mặt là khi nào nữa."
Hoắc Kiêu an ủi cô: "Còn cuối tuần nữa mà, rảnh rỗi anh sẽ tới."
Vương Nhược Hàm bĩu môi, ấm ức nói: "Em không muốn xa anh đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!