DỊCH: MIN
Tiếng Trung không đã ghiền, bọn họ còn làm mấy tràng tiếng nước ngoài mà Vương Nhược Hàm nghe không hiểu.
Cô chau mày híp mắt gắng gượng nở nụ cười, cạn lời đến cùng cực.
Đây chính là cái gọi là nhóm thanh niên tài tuấn nghiêm túc đứng đắn?
Thì ra chẳng khác gì Hoắc Kiêu, đều là hồ ly đội lốt samoyed.
Vương Nhược Hàm ngẩng đầu lên hỏi Hoắc Kiêu: "Bình thường lúc bọn anh ở cùng nhau đều là như thế này hả?"
Hoắc Kiêu ho khan một tiếng: "Cũng không hẳn đều như thế."
Vương Nhược Hàm nhếch miệng lên, cười như không cười.
Ba người kia chơi đang vào, lại đều đeo tai nghe, đợi đến khi Hoắc Kiêu đi vào vỗ vai bọn họ mới phát hiện có người đi vào.
Tùy Nghệ nhìn thấy Vương Nhược Hàm, lập tức buông chiếc đùi đang bắt chéo xuống, ưỡn ngực ngẩng đầu vẫy tay, lẫm liệt nói: "Chị dâu."
Vương Nhược Hàm gật đầu với cậu ta, đặt đồ trong tay lên bàn: "Tiện thể mang chút đồ về cho mọi người, nhân lúc còn nóng mau ăn đi."
Diệp Đồ Nam và Trình Thanh Hòa vừa hút thuốc, Hoắc Kiêu đi mở cửa sổ giúp bọn họ cho thông gió.
Đưa đồ xong, anh và Vương Nhược Hàm không ở đó lâu, dự định xuống lầu đi dạo, chút nữa Vương Nhược Hàm còn phải đi làm.
Bước vào thang máy, Hoắc Kiêu hỏi: "Có phải bị dọa rồi không?"
Vương Nhược Hàm lắc đầu: "Chỉ cảm giác dường như đi nhầm vào kí túc xá nam vậy."
Hoắc Kiêu nhếch khóe môi lên khẽ cười: "Thực ra ngoài đời cũng chỉ là một đám người bình thường thôi."
"Các anh quen nhau bao lâu rồi?"
"Ừm, đời bố mẹ quan hệ rất tốt, cho nên bọn anh quen nhau từ khi còn nhỏ."
Vương Nhược hàm oa một tiếng: "Vậy chính là bạn từ thời thơ ấu rồi."
Hoắc Kiêu không công nhận điều này: "Trước kia quan hệ cũng không được tính là tốt, nhìn thấy đối phương rất ngứa mắt, sau này mới chơi cùng nhau."
Vương Nhược Hàm gật đầu: "Vậy cũng hiếm có khó được."
Dưới tầng một của khách sạn có một vườn hoa nhỏ, Vương Nhược Hàm khoác tay Hoắc Kiêu, hai người tản bộ men theo con đường nhỏ gấp khúc.
Trong hồ nhân tạo có nuôi cá chép, Vương Nhược Hàm nối hứng kéo Hoắc Kiêu đi xem cá.
Có vài con cá chép vàng tung tăng bơi lội trong nước.
Vương Nhược Hàm giơ hai tay lên vẽ thành hình trong trong không trung, sau đó úp ngược lòng bàn tay vào nhau, nhắm mắt lại, vẻ mặt nghiêm túc, trong miệng còn lẩm bẩm gì đó.
Hành động này của cô khiến Hoắc Kiêu phì cười, anh hỏi: "Cái này cũng gọi là cầu nguyện à?"
Vương Nhược Hàm mở một con mắt: "Xuỵt, đừng làm phiền em."
Hoắc Kiêu mím môi ngậm miệng lại, làm một tư thế "mời".
Vương Nhược Hàm thần thần bí bí một hồi mới kết thúc nghi thức cầu nguyện.
Hoắc Kiêu hỏi cô: "Em ước gì thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!