DỊCH: MIN
Dung Hoan thấy cạn lời: " Sao đổi thành tôi, cô lại thanh thản thế kia?"
"Không biết á, dù sao thì tôi không muốn làm phiền tới đàn ông.
" Vương Nhược Hàm mỉm cười ngọt ngào, "Cảm ơn cô nha~"
Dung Hoan hừ một tiếng: "Nói trước nhé, tôi cũng không thể đảm bảo được đâu, nhiều nhất chỉ giúp cô để ý chút thôi."
"Không sao, tôi cũng không vội."
Dung Hoan uống một hớp cà phê rồi buông cốc xuống hỏi cô: "Quốc khánh cô có sắp xếp gì không?"
Vương Nhược Hàm khẽ nói: "Bạn trai tôi tới thăm tôi."
Nhìn vẻ mặt ngọt ngào như chìm trong hũ mật của cô khiến Dung Hoan không nhìn nổi: "Còn khoe nữa cô sẽ bị trời đánh đấy."
Vương Nhược Hàm cười hì hì nói: "Thế nhưng thôi cũng có được nghỉ đâu, chẳng chơi được gì ấy.
Cô thì sao? Có định đi chơi đâu không?"
Dung Hoan lắc đầu, trước đây vào thời gian này mỗi năm cô ta sẽ đi du lịch với Tần Dã, nhưng chi sợ năm nay chẳng còn hi vọng gì: "Có lẽ tôi cũng đi làm thôi, lô máy giám sát này phải bàn xong trước khi hết năm."
Vương Nhược Hàm giơ cốc lên chạm vào cốc của Dung Hoan, dùng cà phê thay rượu, cũng coi như đồng bệnh tương liên.
Tuần của kì nghỉ quốc khánh thời tiết rất tuyệt vời, cuối tháng chín thường xuyên đổ mưa, cuối cùng cũng chào đón một ngày nắng đẹp.
Buổi sáng ngày 1 tháng mười, không khí trời thu mát mẻ trong lành, hoa quế hai bên đường đã nở, mùi hương thơm ngọt hòa quyện vào trong không khí.
Ban ngày Vương Nhược Hàm không phải đi làm, mới sáng sớm cô đã lái xe đến ga tàu cao tốc đón người.
Cách thời gian tới trạm còn hơn mười phút, cô bấu lên lan can khu chờ, chơi game chế độ một người để giết thời gian.
Bỗng nhiên trong đám người truyền tới một trận ồn ào, bản tính thích hóng hớt trỗi dậy, Vương Nhược Hàm vội ngẩng đầu lên.
"Đẹp trai quá đi!"
"Đeo khẩu trang cũng đẹp trai."
"Liệu có phải ngôi sao không nhỉ? Không giống mà?"
"Chắc không phải đâu, làm gì có ngôi sao nào ngồi tàu cao tốc chứ? Hơn nữa cũng không có nhân viên công tác đi theo."
"Lỡ như là một nhóm kém nổi thì sao?"
Em gái bên cạnh tôi một câu bạn một câu thảo luận vô cùng sôi nổi, Vương Nhược Hàm ghé sát tới, chen miệng vào hỏi: "Ai đó? Ngôi sao ở chỗ nào vậy?"
Em gái kia chỉ cho cô xem: "Chính là bốn người bên đó, dáng dấp đều cao ráo, không biết có phải là ngôi sao hay không."
Vương Nhược Hàm kiễng chân lên, cô gắng ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Bọn họ nói người đang quét mã để ra khỏi ga, Vương Nhược Hàm nhìn một cái, cho dù là đều đeo khẩu trang, nhưng chỉ tiêng phong thái dáng người đã rất xuất sắc, quả thực không giống người bình thường.
"Chẳng lẽ thực sự là ngôi sao.
" Cô lẩm bẩm rồi âm thầm lấy điện thoại ra muốn chụp ảnh.
Bốn anh đẹp trai kia lần lượt đi ra, mấy em gái đều nín thở chỉ dám liếc trộm, Vương Nhược Hàm thì to gan mặt dày, nhìn chằm chằm bọn họ mắt không thèm chớp lấy một cái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!