DỊCH: MIN
Vương Nhược Hàm trực ca đêm xong đã tới 8h sáng, cô quay về nhà vệ sinh cá nhân thay quần áo, trong lòng có chuyện vướng mắc nên không thể nào chợp mắt ngủ bù được, dứt khoát chạy thẳng đến khách sạn tìm Hoắc Kiêu.
Hôm qua Hoắc Kiêu đã đưa một tấm thẻ phòng khác cho cô, Vương Nhược Hàm xách túi đồ ăn sáng quẹt thẻ đi mở cửa.
Anh đã dậy rồi đang ngồi trên sô pha gọi điện thoại.
Hai người đối mắt nhìn nhau, Hoắc Kiêu đanh mặt, tầm mắt di chuyển theo cô nhưng miệng vẫn nói chuyện với người trong điện thoại.
Vương Nhược Hàm nở nụ cười cứng ngắc với anh, nhẹ chân nhẹ tay đi vào phòng, sợ làm phiền đến anh nên cô vào trong phòng ngủ trước.
Mấy phút sau bên ngoài không còn âm thanh, Vương Nhược Hàm bấu lên cánh cửa khẽ thò đầu ra ngoài.
Hoắc Kiêu đang ngồi trước máy tính gõ chữ, không biết có phải đang bận công chuyện không.
Vương Nhược Hàm thò một cẳng chân ra, cả người nghiêng về phía trước một bước, nhưng vẫn đứng ở cửa không nhúc nhích.
Mãi lúc sau, Hoắc Kiêu ngước mắt lên, thấy điệu bộ của Vương Nhược Hàm xoắn xuýt muốn lên không lên, anh đành mở miệng: "Em ở đó kẹt bug hả?"
"Không phải, em đang đi về phía trước."
"Tới đây."
Vương Nhược Hàm nghe lời đi tới bên cạnh Hoắc Kiêu rồi ngồi xuống.
"Anh làm xong rồi hả?"
Hoắc Kiêu gập máy tính lại để lên bàn trà: "Ăn sáng chưa?"
Vương Nhược Hàm lắc đầu: "Anh ăn chưa? Em mua tới đó."
Hoắc Kiêu nói: "Vẫn chưa."
Vương Nhược Hàm lại chạy quay về, lấy đồ ăn sáng ra: "Miến tiết gà nhà này tự hầm nước canh, không thêm mì chính đâu, anh ăn thử xem."
Hoắc Kiêu nhận lấy đôi đũa trên tay cô, miếng đầu tiên luôn vô thức bón cho Vương Nhược Hàm.
Trong miện gVương Nhược Hàm còn vướng miến, dùn gánh mắt đáng thương hỏi Hoắc Kiêu: "Anh còn giận hả?"
Hoắc Kiêu uống một hớp canh: "Không giận."
"Chỉ là có hơi…." Hoắc Kiêu không biết nên hình dung ra sao, "Không diễn tả được, dù sao thì rất kì cục."
Vương Nhược Hàm nhíu chặt mày lại, không hiểu cho lắm.
Hoắc Kiêu thở dài: "Không biết đã là lần thứ mấy rồi, luôn có người coi anh thành anh ta.
Người yêu hiện tại có bóng dáng của người yêu cũ, ai nghe mà chẳng nghĩ nhiều chứ."
Vương Nhược Hàm hỏi: "Anh cảm thấy, vì anh giống Tần Dã nên em mới thích anh hả?"
Hoắc Kiêu lắc đầu: "Anh không muốn, nhưng luôn có cảm giác như vậy."
"Không phải." Vương Nhược Hàm túm lấy tay Hoắc Kiêu, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Không phài vì giống Tần Dã nên em mới thích anh đâu.
Mỗi một người đều có hình mẫu lý tưởng của mình, Tần Dã phải, anh cũng phải, chẳng qua anh ấy xuất hiện quá sớm.
Khôn phải vì anh giống Tần Dã, mà hai người trừ bỏ vẻ ngoài hơi giống, tính cách hoàn toàn khác biệt, Tần Dã khá hòa nhã thận trọng, em chưa từng thấy anh ấy nổi cáu bao giờ, cũng chưa từng nhìn thấy cảm xúc tiêu cực nào, hình như lúc nào anh ấy cũng là dáng vẻ bình tĩnh nhã nhặn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!