DỊCH: MIN
Hoắc Kiêu giơ tay tóm lấy tóc búi tỏi của Vương Nhược Hàm, lắc lư đầu cô, cắn răng nói: "Em đó."
Anh ôm người vào trong lòng, trái tim hệt như một miếng bọt biển mềm mại ẩm ướt: "Anh có nói không tốt đâu, anh rất thích."
Vương Nhược Hàm ôm chặt lấy eo của anh, khẽ dụi vào trong lồ ng ngực Hoắc Kiêu, ngoan ngoãn hệt như chú thỏ con ỷ lại trong vòng tay anh.
"Bữa tối muốn ăn gì, em mời anh."
Hoắc Kiêu tựa cằm lên đ ỉnh đầu cô: "Gì cũng được."
Nói xong anh lại bổ sung thêm một câu: "Đừng ăn cháo là được."
Vương Nhược Hàm cười rộ lên, nghĩ tới trải nghiệm khi tới Kim Lăng chuyến trước của Hoắc Kiêu, nhấp nhô chưa bằng phẳng lại nổi lên, vào bệnh viện tận mấy lần, ăn cháo hơn nửa tháng, hệt như đi lịch kiếp: "Vậy tối nay phải chiêu đãi thầy Hoắc của chúng ta cho đàng hoàng."
Bánh mì kẹp được hai người coi như điểm tâm mà ăn, bánh mì giòn rụm, cốt lết mọng nước, hai người chia nhau mỗi người một nửa, ăn xong đã lưng lửng bụng rồi.
Bữa tối ăn ở một tiệm bán dạ dày canh gà gần nhà, diện tích cửa hàng không lớn, nhưng đã mở được nhiều năm, Vương Nhược Hàm thường xuyên tới đây ăn, bà chủ khá quen với cô, thấy cô vội nói: "Lâu lắm rồi không thấy hai người tới đây."
Vương Nhược Hàm nhìn Hoắc Kiêu một cái, xua tay ra hiệu cho ông chủ nói: "Không phải, đây là bạn trai cháu, lần đầu tiên tới đây."
Bà chủ vội tỉ mỉ quan sát, ngượng ngập nói: "Ôi chao xem tôi một đống tuổi rồi này, mau tìm chỗ ngồi đi."
Vào trong tìm được chỗ ngồi xuống, Vương Nhược Hàm xé bọc của bát đũa, rót trà vào cốc.
Hoắc Kiêng bưng cốc lên khẽ nhấp một hớp, hé miệng nói: "Người bà chủ nói đến là bác sĩ Tần đúng không."
Cả người Vương Nhược Hàm cứng đơ, dè dặt nhìn vẻ mặt của Hoắc Kiêu: "Vâng, trước kia nhà anh ấy cũng ở chỗ này, tan làm hai bọn em sẽ rẽ vào đây ăn bữa khuya."
Hoắc Kiêu: "Ờ."
Vương Nhược Hàm thấy hơi buồn cười: "Sao lại ấm ức như oán phụ vậy hả?"
Hoắc Kiêu cau mày: "Làm gì có."
Vương Nhược Hàm không ghẹo anh nữa, lọ giấm từ đời nào rồi mà vẫn còn ăn, để tự bản thân anh từ từ nhấm nháp đi.
Canh dạ dày hầm gà của bọn họ nhanh chóng được bưng lên, nước canh màu trắng sữa, nguyên liệu phong phú, lờ mờ có thể ngửi thấy mùi thơm của hạt tiêu.
Vương Nhược Hàm múc một bát canh uống cho ấm bụng, cô thuận miệng hỏi Hoắc Kiêu: "Anh đặt phòng khách sạn chưa?"
Hoắc Kiêu gật đầu: "Vẫn là nhà lần trước, cũng gần đây."
Vương Nhược Hàm buông thìa xuống nói: "Thực ra mẹ em không ở nhà, anh cũng có thể ở lại nhà em mà."
"Không đâu.
" Hoắc Kiêu gắp một chiếc đùi gà đặt vào bát cô, "Ở khách sạn cũng tiện lợi."
Vương Nhược Hàm lẩm bẩm: "Vậy anh cũng không thể lần nào tới cũng ở khách sạn được chứ."
Hoắc Kiêu đề nghị: "Hay là tối nay em đến ở với anh?"
Vương Nhược Hàm chỉ đợi câu này: "Nếu anh đã nói vậy rồi, được thôi, em miễn cưỡng đồng ý với anh đó."
Hoắc Kiêu cười hỏi: "Mai không đi làm chứ?"
Vương Nhược Hàm cũng cười rộ lên: "Không đi, yên tâm, anh cứ tới thoải mái."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!