DỊCH: MIN
Có lẽ là do màn đêm vắng lặng càng khiến cảm xúc của con người ta dễ dàng trở nên mẫn cảm hơn, may mà có Hoắc Kiêu, chỉ với một câu nói của anh đã khiến Vương Nhược Hàm bừng bừng sức sống.
Cô xoa mặt, buông điện thoại xuống đắp chăn, chờ đợi bình minh xuất hiện, sắp tới sẽ là một ngày mới mẻ hơn.
Những ngày tháng sau khi quay về Kim Lăng chẳng có gì khác với trước kia, chỉ là thói quen lảm nhảm trên nick phụ đã chuyển sang khung trò chuyện với bạn trai mà thôi.
Bọn họ không có thời gian cố định liên lạc với nhau, có chuyện gì muốn nói thì gửi tin nhắn, đối phương không trả lời ngay cũng không sao.
Bọn họ vẫn duy trì tiết tấu cuộc sống của mình như khi xưa, chẳng qua chỉ là nhiều thêm một người để chia sẻ, nhiều thêm một người quan tâm.
Hôm nay Vương Nhược Hàm làm ca đêm, ban đêm lạnh lẽo, cô mặc áo khoác định tới tiệm ăn vặt gần bệnh viện mua một suất bánh bao làm bữa tối.
Chưa tới sáu giờ, cô đang đứng ở trước cửa đợi thang máy, tiện tay mở wechat ra xem.
Năm phút trước, Dung Hoan gửi tin nhắn cho cô, hỏi hôm nay cô làm ca nào.
Vương Nhược Hàm trả lời: Ca đêm, có chuyện à?
Dung Hoan hỏi tiếp: Cô ăn cơm chưa?
Vương Nhược Hàm: Đang định đi.
Dung Hoan: Cô đang ở đâu?
Vương Nhược Hàm: Trước cửa thang máy.
Dung Hoan: Đợi chút, tôi lên tìm cô ngay đây!
Cửa thang máy chậm rãi mở ra, Vương Nhược Hàm nhìn xung quanh, lùi mấy bước đi về phía cửa sổ.
Dung Hoan nhanh chóng giẫm trên giày cao gót xuất hiện trước cửa thang máy, cô ta mặc áo vest và chân váy, nhìn có vẻ như vừa mới tan làm, trong tay còn cầm cặp lồ ng giữ nhiệt.
Vương Nhược Hàm hỏi cô ta: "Sao vậy?"
Dung Hoan nhét cặp lồ ng giữ nhiệt cho cô: "Cơm tối."
Vương Nhược Hàm chỉ vào bản thân mình, không thể tưởng tượng nổi: "Cho tôi hả?"
"Cho cô.
" Dung Hoan khựng lại, còn có nửa câu sau, "Với Tần Dã."
Vương Nhược Hàm híp mắt nhìn.
Dung Hoan nói: "Vằn thắn tự tôi gói đó, hộp màu hồng là phần của cô, còn chiếc to hơn màu trắng cô cầm cho Tần Dã nhé."
Vương Nhược Hàm thấy kì cục: "Sao cô không tự đi đưa?"
Dung Hoan không trả lời, khoác tay cô, nở nụ cười ngọt ngào: "Sau này cơm tối của cô tôi bao hết, tôi đưa cơm cho cô."
Vương Nhược Hàm khịt mũi: "Sau đó tôi làm chân chạy vặt cho cô?"
Dung Hoan không nói lên lời, im lặng thừa nhận.
"Hai người vẫn chưa làm lành hả?"
Dung Hoan ừ một tiếng, bản thân còn thấy mình mất mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!