Chương 33: Con Cáo Dưới Gốc Cây Táo

DỊCH: MIN

Hô hấp của Vương Nhược Hàm bỗng nghẹn lại, vỗ nhẹ lên mặt khống chế biểu cảm, giả ngây hỏi: "Sao em lại phải đến làm người thân thành chứ?"

Hoắc Kiêu cũng chẳng vội vàng, chỉ nói: "Lần trước không đưa em đi chơi được mấy."

Vương Nhược Hàm: "Sẽ có cơ hội thôi."

Hoắc Kiêu chuyển sang chủ đề khác: "Tối nay chuẩn bị làm gì vậy?"

Vương Nhược Hàm trả lời:"Lâu lắm rồi em không nghịch đất sét, định làm một chiếc vòng tay."

Hoắc Kiêu cười rộ lên: "Em đúng là thiếu nữ đấy."

Vương Nhược Hàm không nghe ra được là khen hay là chê, cô cau mày hỏi: "Anh có ý gì vậy?"

"Không, chỉ cảm thấy em rất đáng yêu."

Vương Nhược Hàm khì mũi, nhưng thực tế khóe môi đã cong lên rồi: "Tan ca không có việc gì làm, không thể lúc nào cũng chơi game được, tìm việc giết thời gian thôi."

"Ừ, thế cũng được."

Hai người ai làm việc nấy, điện thoại để chế độ loa ngoài, rảnh rỗi nói nhảm hai ba câu, buổi tối rảnh rỗi không còn vô vị nhàm chán như trước nữa, cho dù hiện giờ đang ở một mình cũng không có cảm giác cô độc.

Nhắc tới việc thủ công, Vương Nhược Hàm hứng trí bừng bừng chia sẻ những chuyện thời cô còn đi học, là làm thế nào để dựa vào kỹ thuật của mình để làm giàu này: "Em cũng không biết trên tieba hay không gian, nhưng dù sao hồi ấy rất thịnh hành trào lưu đan khăn tặng bạn trai, trên lớp của em có mấy bạn gái, đan hai tháng trời cũng không xong, anh đoán xem em mất bao lâu?"

Hoắc Kiêu đoán: "Một tuần?"

"No, no, no." Vương Nhược Hàm đắc ý nói, "Em dùng ba ngày là đan xong một chiếc khắn, giỏi không! Mùa đông năm ấy trên lớp em đan tan học cũng đan, tuy kiếm được khá nhiều tiền, nhưng đầu ngón tay cũng thô ra, haiz, năm mười bảy tuổi em đã hiểu, tiền khó kiếm cứt khó ăn."

Vương Nhược Hàm nhìn bức hình trên điện thoại cẩn thận nặn ra chiếc đầu của con cáo, sau đó dùng dao khắc vẽ chi tiết bộ phận lên gương mặt.

Cô nói xong câu này, mãi nửa ngày không nghe thấy giọng của Hoắc Kiêu, ngẩng đầu lên động tác trên tay cũng ngừng lại, cô a lô một tiếng vào điện thoại: "Thầy Hoắc? Hoắc Kiêu? Anh còn ở đó không?"

Trong điện thoại cuối cùng cũng truyền tới giọng nói của anh: "Anh ở đây."

Vương Nhược Hàm thở phào một hơi: "Em còn tưởng anh bị treo máy rồi nữa."

Đầu dây bên kia lại im lặng một hồi, Vương Nhược Hàm cảm giác được có chuyện, cầm điện thoại lên đặt bên tai, giọng điệu vội vã: "Sao vậy? Xảy ra chuyện gì à anh?"

Hoắc Kiêu giống như rất khó mở lời, mãi lúc sau anh mới nói: "Hôm nay anh về nhà thu dọn ảnh cũ, anh vừa tháo khung ảnh chụp cả nhà thay khung mới."

Giọng nói của Vương Nhược Hàm trở nên dịu dàng hơn: "Vâng, sau đó thì sao ạ?"

Hoắc Kiêu như nghẹn lại, khàn giọng nói: "Anh phát hiện đằng sau khung ảnh có một tờ giấy, là tờ siêu âm."

Vương Nhược Hàm: "Là của anh lúc nhỏ hả?"

"Không phải." Hoắc Kiêu ngừng lại, "Ngày tháng viết là tháng 9 năm 1987, nhưng đằng sau lại ghi là "Kiêu Kiêu"."

Vương Nhược Hàm gãi đầu, chưa hiểu lắm: "Thế có nghĩa là gì ạ?"

Hoắc Kiêu nói: "Bố mẹ anh kết hôn vào Tết nguyên đán năm 1987."

Vương Nhược Hàm phỏng đoán: "Vậy chắc là trước khi có anh mẹ anh từng mang thai."

Hoắc Kiêu khẽ than, trong lòng vẫn còn nghi ngờ: "Không đúng, vậy thì sao chưa từng có người nào nói với anh? Còn luôn giấu ở đằng sau khung ảnh chụp cả nhà, tên cũng đặt là "Kiêu"."

Vương Nhược Hàm không nghĩ nhiều: "Có khả năng là bị xảy thai ngoài ý muốn, sợ nhắc đến mọi người lại đau lòng, cho nên mới không nói chăng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!