DỊCH: MIN
Ngày đầu tiên khi đi làm trở lại Vương Nhược Hàm đã dậy từ sớm.
Bảy ngày nghỉ phép được nghỉ ngơi đầy đủ, có có năng lượng tràn vạch hệt như siêu nhân, sức sống mãnh liệt.
Vừa ra khỏi cửa đã đụng phải chị Vi Vi tới làm việc, Vương Nhược Hàm chào hỏi với cô ấy.
"Nhược Hàm, sao chị cảm giác có mấy ngày mà em lại đẹp lên nhỉ?"
Vương Nhược Hàm sờ tóc: "Thật ạ?"
"Thật đó."
Bước chân của Vương Nhược Hàm càng nhẹ nhõm hơn, ngâm nga bài hát trên đường đi lấy xe, khóe miệng cong lên chưa từng hạ xuống.
Ngày đầu tiên của tháng chín, lá cây hai bên đường đã có hiện tượng vàng úa đi, từng cơn gió lạnh thổi tới, không khí mát lành.
Học sinh sinh viên đã khai giảng, sợ giờ cao điểm buổi sáng bị tắc đường, Vương Nhược Hàm đi làm sớm hai mươi phút, trên đường còn tiện thể mua bữa sáng.
Lầm Huệ đi làm cùng ca với cô, sắp đến giờ vào làm mới tới.
Vương Nhược Hàm đã thay quần áo xong, thúc giục cô ấy động tác nhanh chóng một chút.
Lâm Huệ với một thanh sô cô la trong ngăn kéo ra, xé vỏ cắn một miếng, cô ấy vẫy tay với Vương Nhược Hàm, miệng căng phồng lên, nói không rõ ràng: "Chị đi trước đi, em tới ngay."
Vương Nhược Hàm nói đùa: "Ngăn kéo của em là chậu thần kì hả, sô cô la ăn mãi không hết."
Lâm Huệ cũng cười hề hề với cô.
Cô gái này là đồng nghiệp đầu tiên cô quen và là người bạn đầu tiên kể từ khi cô chuyển sang khoa nhi.
Vương Nhược Hàm lo lắng về những lời đồn thổi trước đó, nên khi vừa tới cô không dám giao lưu gì nhiều với đồng nghiệp, sợ bị bài xích, sợ bị chế giễu châm chọc, sợ sệt hệt như y tá thực tập vừa mới ra trường.
Cô nhớ là Lâm Huệ chủ động nói câu đầu tiên với cô, hỏi cô có muốn ăn sô cô la không.
Thấy thái độ của đối phương khá tốt, Vương Nhược Hàm âm thầm hỏi cô ấy, những đồng nghiệp khác có nói gì sau lưng cô không.
Lâm Huệ lắc đầu, vẻ mặt nghi ngờ: "Tại sao lại phải nói sau lưng chị ạ, mọi người đều cảm ơn chị ý, chị không biết khoa nhi chúng ta bình thường bận rộn thế nào đâu, vừa ồn ào, chẳng có ai bằng lòng chuyển tới đây, Nhược Hàm, chị đúng là thiên sứ."
Hiện giờ nghĩ lại, Vương Nhược Hàm vẫn thấy lòng mình ấm áp như lúc ban đầu.
Cô nhìn Lâm Huệ thêm một cái, nhẹ nhàng đóng cửa phòng nghỉ ngơi lại đi tới vị trí làm việc của mình.
Vào lúc nghỉ trưa ăn cơm, Vương Nhược Hàm chia sẻ chuyện này cho Hoắc Kiêu biết.
Trong điện thoại Hoắc Kiêu nói: "Cũng chỉ có giữa mấy cô y tá các em là đáng yêu như thế thôi, lần đầu tiên anh gặp Chu Dĩ trong lòng nghĩ toàn là: cô gái này chảnh cái gì mà chảnh chứ."
Vương Nhược Hàm bị anh chọc cười ra tiếng: "Làm gì đó, Chu Dĩ của bọn em trời sinh bày ra vẻ mặt thối đó, ngoài lạnh trong nóng có được không hả?"
"Ừ.
" Hoắc Kiêu đồng tình gật đầu, hỏi cô: "Ba giờ tan làm hả?"
Vương Nhược Hàm: "Đúng, khi nào anh tan lớp thế? Buổi tối chơi game không?"
Hoắc Kiêu nói: "Hôm nay không có tiết, nhưng mẹ anh gọi về nhà một chuyến, buổi tối nói sau."
"Được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!