Chương 31: Con Rắn Chiếm Lấy Chiếc Vòng Tay Bằng Vàng

DỊCH: MIN

Chu Dĩ không nói một lời, rút điện thoại trong túi ra, bấm cuộc gọi đi.

Nghe thấy trong phòng vang lên tiếng chuông điện thoại của mình, Vương Nhược Hàm hỏi: "Cậu gọi cho tớ làm gì hả?"

Mặt Chu Dĩ lạnh tanh nói: "Ngộ nhỡ cậu có em gái sinh đôi thì sao."

Vương Nhược Hàm cười gượng hai tiếng: "Chu Dĩ cậu hài hước thật đấy."

Chu Dĩ nâng mắt lên lạnh lẽo nhìn cô, Vương Nhược Hàm vội ngậm họng, vẻ mặt nghiêm chỉnh, cúi người nhặt mấy quả cam rơi trên đất, mời Chu Dĩ vào nhà.

"Sao cậu tới đây? Tìm Hoắc Kiêu có việc hả?"

Chu Dĩ cầm chiếc hoa đơn nhỏ trên chiếc túi mua sắm bỏ ở huyền quan, là tối qua Hoắc Kiêu tiện tay ném ở đó.

Nhìn xong dòng chữ bên trên, Chu Dĩ cười lạnh một tiếng: "Tớ mà còn không tới nữa thì hai người sinh con luôn rồi."

"Nói bậy.

" Vương Nhược Hàm kiễng chân cầm lấy mảnh giấy trên tay cô ấy, "Có nhanh nữa cũng không nhanh bằng cậu đâu."

Cô cúi người xuống, dùng ngón tay khẽ vuốt v e bụng của Chu Dĩ, vẫn chưa lộ bụng: "Chào con nhé, mẹ là mẹ nuôi của con nè."

Chu Dĩ kéo Vương Nhược Hàm ngồi lên ghế sô pha, khoanh tay lại dùng tư thái của người lớn dò hỏi: "Cậu nói cho rõ ràng với tớ chuyện gì đang xảy ra."

Vương Nhược Hàm cào tóc: "Hay là cậu để tớ đi rửa mặt cái đã, rồi sẽ từ từ nói cho cậu biết."

Chu Dĩ không đồng ý: "Bộ dạng nào của cậu mà tớ chưa nhìn thấy, mau nói."

Vương Nhược Hàm khẽ ho một tiếng, trong lòng đang nghĩ Hoắc Kiêu đi tới đâu rồi, sao mãi mà vẫn không về.

"Tớ đang yêu đương với Hoắc Kiêu."

Chu Dĩ lắc đầu: "Điều này tớ đã nhìn ra rồi, tớ hỏi cậu sao lại yêu đương, bắt đầu từ lúc nào vậy? Sao Hoắc Kiêu với cậu?"

Nét mặt của cô ấy đau khổ, buông bàn tay đang chỉ Vương Nhược Hàm xuống, vỗ lên đùi oán giận thở dài một tiếng.

Vương Nhược Hàm nhăn mặt co người lại, dáng vẻ nhát gan bất lực: "Chuyện là thế này, lần đầu tiên bọn tớ gặp nhau tại hôn lễ của cậu."

Chu Dĩ ngẫm nghĩ, trong đầu có một phương hướng đại khái: "Buổi tối hôm ấy không tìm thấy cậu, cậu bảo gặp được chuyện tốt, chẳng lẽ là Hoắc Kiêu?"

Vương Nhược Hàm gật đầu: "Chính là anh ấy."

Chu Dĩ nhớ tới thứ đồ trên hóa đơn kia, khẩn trương nói: "Tối đó hai người, chẳng lẽ…."

Vương Nhược Hàm gãi mặt, mọi thứ diễn ra trong im lặng.

Chu Dĩ che ngực, bỗng chốc khó lòng mà tiêu hóa được: "Không phải chứ Vương Nhược Hàm."

Vương Nhược Hàm nói" "Vậy chồng cậu trang trí khu nghỉ dưỡng y hệt như tòa lâu đài, lãng mạn tới nỗi có thể quay phim điện ảnh, thì nên nghĩ tới sẽ có cặp nam nữ cô đơn nào đó ở trong ấy củi khô bốc cháy chứ."

Chu Dĩ hít sâu một hơi: "Đêm tân hôn của tớ, tớ và Lý Chí Thành bận mệt như chó, chẳng làm gì hết đánh răng rửa mặt rồi đi ngủ, động phòng đẹp đẽ cậu với Hoắc Kiêu cũng làm luôn giúp tớ rồi, tớ cảm ơn hai người đó."

Vương Nhược Hàm xua tay: "Khách sáo gì chứ Chu Dĩ, mọi người đều là bạn bè mà."

"Bạn bè cái đậu ấy.

" Chu Dĩ lại thở dài một tiếng, cảm thán nói: "Tạo nghiệt mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!