DỊCH: MIN
Vương Nhược Hàm khẽ khoác lên, vì ống tay quá dài mà nên cô chỉ lộ ra được chút đầu móng tay, cô đeo lại giày cao gót dưới sự giúp đỡ của người đàn ông: "Đi đâu?"
Hoắc Kiêu nói: "Có lẽ tiệm cà phê hôm nay đóng cửa, đi vào bên trong là một hồ nhân tạo, có muốn đi xem thử không?"
Vương Nhược Hàm đồng ý: "Được thôi."
Bước ra bên ngoài, ngọn gió hơi lạnh lẽo thổi tung mái tóc, Vương Nhược Hàm khép chặt áo khoác lại.
Hoắc Kiêu đổi bên với cô, lặng lẽ dùng cơ thể mình ngăn cơn gió lạnh giúp cô.
Áo khoác ngoài vương mùi nước hoa nam dễ ngửi, mát lạnh mà dịu dàng.
Vương Nhược Hàm không khỏi ngửi trộm thêm một lát.
Khi tới bên hồ bước xuống bậc thang gỗ, cô nghe thấy Hoắc Kiêu nói: "Tôi có một vấn đề."
Vương Nhược Hàm ngẩng đầu nhìn anh: "Gì cơ?"
Hoắc Kiêu hỏi: "Người hôm qua ở chỗ này có phải là cô hay không?"
Vương Nhược Hàm cụp mắt: "Tôi còn tưởng anh nhận ra lâu rồi chứ."
Hoắc Kiêu khẽ cười, hàng mày giãn ra, ánh nắng của buổi chiều càng trở nên dịu dàng ấm áp: "Hình như hôm qua cô không trang điểm."
Vương Nhược Hàm nghoẹo đầu: "Ý anh là tôi của trước và sau khi trang điểm khác biệt rất lớn?"
Hoắc Kiêu cười lắc đầu: "Đâu có, hôm nay càng đẹp hơn."
Được khen ngợi ai mà không vui chứ, Vương Nhược Hàm khó nén được độ cong nơi khóe miệng: "Đó là đương nhiên rồi, dù sao thì hôm nay cũng là phù dâu mà."
Hoắc Kiêu bỗng giật mình: "À, tôi đã nói sao mà trông cô quen thế, vừa rồi khi cô ở trên sân khấu tôi đã nhìn rất lâu."
Vương Nhược Hàm phì cười: "Bớt tới đi, không nhìn cô dâu nhìn phù dâu làm gì?"
Hoắc Kiêu biện hộ cho bản thân: "Tôi nói thật đó, cô dâu là vợ của người khác có gì đẹp mà xem."
Vương Nhược Hàm nhướng mắt lên, nghiêm túc đánh giá người đàn ông trước mắt này, vẻ ngoài quá mức thanh tú văn nhã cũng không tốt, dễ khiên người ta nhẹ dạ cả tin, không ôm lòng phòng bị.
Cô đề nghị: "Hay là chúng ta trao đổi đi?"
"Trao đổi cái gì?"
"Vừa rồi anh sao lại…...
Buột miệng mắng chửi, tôi cũng sẽ nói cho anh biết vì sao tôi lại núp trong một góc khóc hu hu."
Hoắc Kiêu hơi do dự: "Vì sao?"
Vương Nhược Hàm xoay người chống lên lan can: "Cùng nhau so thảm, đau khổ giảm một nửa, hơn nữa, nếu không thì chúng ta ở chỗ này nói cái gì chứ?"
Hoắc Kiêu ngẫm nghĩ, gật đầu đồng ý: "Được."
Vương Nhược Hàm cắn môi, chọn lọc từ ngữ nửa ngày, cuối cùng mới rặn ra một câu: "Tôi gặp phải một kẻ thần kinh."
Hoắc Kiêu nói: "Tôi cũng gặp phải một kẻ thần kinh."
Vương Nhược Hàm: "! "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!