DỊCH: MIN
Hoắc Kiêu im lặng nhìn cô mãi một hồi, đôi mắt đen láy sáng lấp lánh, đó là nơi mà lần đầu tiên gặp gỡ anh đã chìm sâu vào.
Sau đó anh đặt từng nụ hôn dịu dàng triền miên trên làn da trắng nõn mượt mà của cô.
"Nghiêm túc như thế này thì sao?" Làn môi của Hoắc Kiêu như có như không lướt qua bên môi cô.
Hô hấp của Vương Nhược Hàm dồn dập mặc cho anh dẫn dắt, bật thốt một tiếng "vâng" từ nơi cổ họng khô khốc.
Hoắc Kiêu tiếp tục hôn l3n chóp mũi cô, anh không hài lòng với đáp án của cô, truy hỏi: "Vâng là có ý gì?"
Vương Nhược Hàm nghiếng mặt đi, tức giận nói: "Lắm chuyện."
Hoắc Kiêu cười cười, xắn tay áo sơ mi lên, giúp cô mở vòi nước trong phòng tắm, pha xong nước ấm nói: "Em tắm trước đi, anh quay lại ngay."
Vương Nhược Hàm thấy lạ lùng: "Vừa rồi anh không mua à?"
Hoắc Kiêu nói: "Quên mất."
Vương Nhược Hàm híp mắt, không tin tưởng cho lắm.
"Đi đây, sợ có người gấp không chịu nổi."
Vương Nhược Hàm bị anh chọc cười, đẩy anh một cái: "Mau đi, mau đi."
Cô nhảy khỏi bệ rửa tay, cởi bỏ quần áo rồi bước vào gian tắm.
Bên ngoài vang lên tiếng khóa cửa, Hoắc Kiêu đã ra ngoài rồi.
Dòng nước ấm áp trượt trên làn dan, hơi sương vấn vít, thần kinh của Vương Nhược Hàm được thả lỏng, trong đầu cô hiện lên một vài hình ảnh nào đó.
Sau khi xong chuyện cô chưa từng nhớ lại cảnh tượng ngày hôm ấy, không muốn cũng không dám đối mặt.
Khoảnh khắc này như nhớ lại quãng thời gian ấy, cảm giác quen thuộc nào đó xâm nhập lên từng lớp da đầu của cô lần nữa, kéo theo những hồi ức xa xôi, Vương Nhược Hàm phát hiện thì ra cô lại nhớ rõ ràng đến thế.
Đó là một ngày trong tháng ba, thế gian ngập tràn sắc xuân.
Nghe nói ban đầu chú rể định tổ chức hôn lễ vào mùa hè, nhưng tìm người xem thử, sau tháng bảy không có ngày đẹp nên dứt khoát tổ chức sớm một chút.
Cuối tuần, cả khu nghỉ dưỡng Mộc Tâm được bao trọn, hôn lễ được tổ chức vào chủ nhật, thứ bảy để khách khứa du lịch tự do.
Vương Nhược Hàm xin bệnh viện cho nghỉ hai ngày, sau khi vào ở trong khách sạn, cô kéo rèm cửa ra thưởng thức phong cảnh bên ngày, câu đầu tiên cô hỏi Chu Dĩ thế này: "Ông xã cậu có anh em bạn bè nào không? Giới thiệu cho tớ đi?"
Chu Dĩ cười nói sẽ để ý giúp cô.
Lư Sam Sơn đẩy Vương Nhược Hàm nói: "Với mạng lưới xã giao của ông xã Chu Dĩ, chắc chắn trên hôn lễ sẽ xuất hiện rất nhiều thanh niên tài tuấn, cậu cố gắng kiếm lấy một anh về ra mắt chị em."
Vương Nhược Hàm trợn trắng mắt: "Cảm ơn cậu nhé, kiếm thế nào?"
Lư Sam Sơn vỗ lên chiếc váy màu hồng phấn trên người: "Cậu xem cả đoạn đường này đi, nơi nào cũng có bong bóng với hoa tươi, bầu không khí lãng mạn thế này dễ crush nhất đó có biết không?"
Vương Nhược Hàm bắt lấy cánh hoa tung lên cao, để mặc cho nó rơi trên người: "Mượn lời chúc của cậu."
Buổi chiều, cô dâu và nhóm chị em chuẩn bị chi tiết trò chơi đón dâu ngày mai, Vương Nhược Hàm bớt được chút thời gian trốn ra ngoài chơi.
Đằng sau khách sạn có một công viên nhỏ, trong hồ nhân tạo có nuôi thiên nga và cá cảnh.
Vương Nhược Hàm đi tới bờ hồ, chọn một chiếc ghế dài mà ánh nắng không chiếu đến rồi ngồi xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!