DỊCH: MIN
Vương Nhược Hàm cúi đầu, dùng khuỷu tay che kín gương mặt.
Hoắc Kiêu thấy khẩn trương: "Sao thế, khóc rồi hả?"
Vương Nhược Hàm lắc đầu buông tay xuống, ngẩng đầu lên phát ra một tràng cười suồng sã.
Hoắc Kiêu cạn lời: "Em cười cái gì?"
Vương Nhược Hàm mím môi muốn nén cười, sau khi thử vẫn phụt cười ra tiếng: "Hiếm hoi lắm mới thấy anh nói tiếng người, khá mới mẻ."
Hoắc Kiêu nhích đùi, đè cô xuống dưới.
Vương Nhược Hàm quàng tay lên cổ anh kéo sát lại: "Làm gì đó."
Hoắc Kiêu gạt búi tóc đuôi ngựa của cô ra để cô ngẩng đầu lên: "Em nói em có thể đừng lúc nào cũng phá hỏng bầu không khí được không, anh vẫn còn nửa câu sau muốn nói đấy."
Vương Nhược Hàm ấm ức nói: "Đó là em không nhịn được mà, còn có gì nữa? Mau nói đi."
Hoắc Kiêu buông cô ra, đứng dậy đi vào phòng bếp: "Quên rồi."
Vương Nhược Hàm đi theo vào: "Chắc chắn chưa quên đâu."
HOắc Kiêu bỏ đồ ăn vào trong bồn nước: "Quên thật mà."
Vương Nhược Hàm không tin, đòi anh nói quyết không bỏ qua.
Hoắc Kiêu thấy Vương Nhược Hàm đi chân trần, nhăn mày nói: "Dép đâu?"
Vương Nhược Hàm chẳng để bụng: "Ôi trời, mùa hè cũng đâu có lạnh."
Thái độ của Hoắc Kiêu rất kiên quyết: "Mùa hè cũng không được."
Hoắc Kiêu xoay lưng với cô hơi cúi người xuống, Vương Nhược Hàm nhanh nhẹn nhảy lên lưng anh.
Tìm bạn trai cũng như tìm được một người cha.
"Thầy Hoắc.
" Vương Nhược Hàm vươn tay ra trước mặt anh, bắn đầu ngón tay thành hình trái tim, "Yêu anh nhất."
Hoắc Kiêu khẽ cười ra tiếng, cõng cô ra ngoài phòng khách đeo dép.
Vương Nhược Hàm hoàn toàn mù tịt về phòng bếp, chỉ há miệng đợi ăn thôi, sau khi rửa các loại đồ giúp Hoắc Kiêu xong, cô đã bị đuổi ra ngoài, Hoắc Kiêu chê cô vướng chân vướng tay.
Được thôi, không làm phiền đầu bếp Hoắc phát huy nữa, cô bò về ghế sô pha chơi game.
Vừa bắt đầu một ván Vương Nhược Hàm đã nhận được điện thoại, là chị gái ở phòng làm việc tầng 1 gọi tới, nói là mất điện rồi, nhà hàng xóm vẫn ổn chỉ có nhà họ là mất điện, không biết có phải là vì đường dây đã cũ hỏng rồi không.
Vấn đề nguồn điện không giải quyết thì mấy chị nhân viên không thể nào phục vụ cho khách được, mà hôm nay cuối tuần còn đông khách nữa.
Vương Nhược Hàm ngồi thẳng dậy, cô thoát khỏi trò chơi mặc kệ việc treo máy có nguy cơ bị báo cáo, thử liên lạc với Phương Xuân Hoa.
Mẹ cô không nhận máy, có lẽ là đang quay phim, Vương Nhược Hàm cắn đầu móng tay, mở danh bạ lên, người có thể cầu cứu hiện giờ chỉ còn Tần Dã.
"A lô, anh Dã à."
"Sao thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!