Chương 27: (Vô Đề)

DỊCH: MIN

Ở trên xe, Vương Nhược Hàm xem những bộ phim điện ảnh đang công chiếu, chọn được một bộ đề tài tâm lý tội phạm.

Cô đưa trailler cho Hoắc Kiêu xem, gương mặt tràn đầy mong đợi: "Thế nào? Không tồi chứ? Có phải rất hấp dẫn không.

Em thấy toàn là đánh giá hay thôi."

Tổng thể của bộ phim này mang phong cách u ám đè nén, khung cảnh trong trailler được cắt nối gấp gáp, phối âm cũng tập trung một chỗ, thông qua đối thoại giữa vai chính những mâu thuẫn tiếp nối nhau xuất hiện, khiến người xem cũng trở nên khẩn trương.

Hoắc Kiêu hơi nhăn mày lại: "Không tồi."

Nhưng Vương Nhược Hàm lại nghe ra được anh hơi ngập ngừng, cô quay sang nhìn Hoắc Kiêu: "Có phải anh không thích xem tâm lý tội phạm không?"

Hoắc Kiêu phủ nhận: "Đâu có, khá hay."

Vương Nhược Hàm híp mắt nói: "Hay là anh sợ?"

"Sao có thể?"

Vương Nhược Hàm hiểu rõ gật đầu, an ủi anh: "Đây có phải là phim kinh dị đâu, không đáng sợ chút nào."

Hoắc Kiêu nhếch môi lên, lẩm bẩm trong lòng: Vậy còn biên tập kinh khủng như thế làm gì.

Xem phim điện ảnh thì không thể thiếu cô ca và bắp rang được.

Hoắc Kiêu xếp hàng mua, Vương Nhược Hàm ngồi đợi ở khu nghỉ ngơi.

Hôm nay là cuối tuần, lại hôm hửng nắng sau cơn mưa, có rất nhiều người ra ngoài chơi, đã phần là tình nhân nắm tay nhau đi hẹn hò.

Vương Nhược Hàm mở weibo ra xem hết một lượt, Hoắc Kiêu mới quay về, anh đặt hộp bắp rang và nước ngọt lên bàn, đưa vé xem phim vừa lấy cho Vương Nhược Hàm xem.

"Sao lâu vậy anh, nhiều người lắm à?"

Hoắc Kiêu nói: "Gặp một sinh viên nên trò chuyện hai câu."

"Sinh viên? Cũng đến xem phim à?"

Hoắc Kiêu gật đầu, dùng ánh mắt ra hiệu về một hướng: "Lớp trưởng với cán sự lớp, hừ, anh còn không biết là chuyện gì, chẳng trách anh lên lớp bảo hai đứa nó lên đọc bài luận, những người khác đều cười vui như thế."

Vương Nhược Hàm nhìn sang, đôi tình nhân non nớt đang nắm tay nhau, còn rất xứng đôi nữa, cô nở nụ cười hiền: "Sao sinh viên đại học cũng thích ồ lên à?"

Hoắc Kiêu rút điện thoại ra: "Anh phải mau chóng chia sẻ cho Chu Dĩ biết."

Vương Nhược Hàm cắn môi, nụ cười dần biến mất: "Cái đó…."

Hoắc Kiêu hỏi: "Sao thế?"

Vương Nhược Hàm: "Anh nói chuyện chúng ta ở bên nhau, phải nói cho Chu Dĩ biết à?"

"Đó là đương nhiên rồi."

Vương Nhược Hàm xoắn đầu ngón tay: "Nhưng em không biết phải nói thế nào cả."

Hoắc Kiêu ngây người, cất điện thoại đi, chẳng con tâm tư nào mà hóng hớt nữa: "Anh cũng có hơi không biết phải mở miệng như thế nào."

Vương Nhược Hàm chu môi lên, đưa ra chủ ý: "Hay là chúng ta tiến hành theo tuần tự, chuẩn bị sẵn đệm lót rồi mới công khai?"

Hoắc Kiêu vuốt v e tóc mai của cô: "Ôi, thành ngữ bốn chữ không tệ đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!