Chương 26: (Vô Đề)

DỊCH: MIN

"Con nhìn xem.

" Lâm San chỉ vào người ngồi trong xe, buồn bực nói, "Ngay cả sinh viên của mình mà con cũng ra tay được? Hả? Hoắc Kiêu, con có biết xấu hổ hay không! Con bé mới bao lớn chứ?"

Chuyện này quả thực là hiểu lầm cực lớn, Hoắc Kiêu đỡ trán cạn lời, Vương Nhược Hàm c ắn môi dưới, thế nhưng khoảnh khắc này cô lại có chút muốn cười.

"Không phải, mẹ, đây không phải là sinh viên của con.

" Hoắc Kiêu hoảng loạn giải thích, "Mẹ nhìn ra từ chỗ nào chứ?"

Lâm San khịt mũi cười lạnh: "Mấy cô gái bên cạnh con có người nào mà mẹ không biết hả? Con bớt lừa mẹ thôi.

Nói, năm mấy rồi?"

Hoắc Kiêu từ bỏ chuyện giải thích, nhìn về phía Vương Nhược Hàm: "Ấy, hỏi em năm mấy kìa."

Vương Nhược Hàm lườm anh một cái, ôm túi đi xuống xe, mỉm cười nói với Lâm San: "Dì ơi, cháu không phải là sinh viên của Hoắc Kiêu."

Trước mặt người ngoài, Lâm San gạt lọn tóc vương trước má ra sau tai, nét mặt bình tĩnh hỏi: "Vậy cháu vẫn là sinh viên đúng không?"

Vương Nhược Hàm vội vàng lắc đầu: "Không ạ, cháu không trẻ trung thế đâu, cháu tốt nghiệp lâu lắm rồi."

Hoắc Kiêu kéo cổ áo cô về phía mình, chính thức giới thiệu với Lâm San: "Đây là Vương Nhược Hàm, là y tá trước kia con từng nói với mẹ ấy, hiện giờ là bạn gái của con."

Lâm San lộ ra nét mặt kinh ngạc, đánh giá Hoắc Kiêu từ trên xuống dưới: "Bạn gái? Chuyện từ khi nào thế?"

Hoắc Kiêu trả lời: "Mới gần đây."

Anh bổ sung thêm một câu nữa: "Lấy đâu ra sinh viên, sắp ba mươi rồi."

Vương Nhược Hàm dùng khuỷu tay huých vào eo anh, ngoài mặt thì nở mỉm cười với Lâm San: "Cháu chào dì, cháu vừa đón sinh nhật thứ 29 chưa đến 30 ạ."

Ầm ĩ một hồi, Lâm San cũng không có vẻ mặt ngượng ngập xấu hổ gì, thái độ đã tự nhiên thay đổi lại, thân thiết mỉm cười nói: " À, là Nhược Hàm hả, ôi trời trông cháu xinh thế này, dì còn tưởng là cô sinh viên nào từ đâu tới."

Câu nói này khiến Vương Nhược Hàm ngượng ngùng, xoa mặt nói: "Ha ha, đúng là trông vẻ ngoài của cháu trẻ hơn tuổi thật."

Giằng co ở ngoài cổng một hồi, Lâm San giục bọn họ đi vào: "Mau vào nhà đi, vừa rồi bác sĩ đã tới khám qua, ông nội con không việc gì, con vào trò chuyện hai câu dỗ ông vui vẻ chút."

Vương Nhược Hàm khó xử nhìn Hoắc Kiêu, nhỏ giọng hỏi: "Em cũng phải đi à?"

Hoắc Kiêu nắm ta cô: "Nếu đã bị mẹ anh nhìn thấy rồi, không đi vào không được lễ phép cho lắm, không sao đâu, anh ở đây kia mà."

Vương Nhược Hàm gật đầu, khẽ thở ra một hơi, trong lòng cô vẫn có hơi thấp thỏm.

Đi vào trong nhà, Vương Nhược Hàm quy củ bước đi mắt nhìn thẳng về phía trước, không dám nhìn sang chỗ khác.

Có một dì đứng ngoài cửa, biết Hoắc Kiêu tới, đã chuẩn bị dép lê từ sớm.

Bà nhìn thấy Vương Nhược Hàm, sắc mặt không thay đổi, cũng không lắm miệng hỏi thêm điều gì, chỉ lặng lẽ lấy một đôi dép lê kiểu nữ đặt bên chân cô.

Hoắc Kiêu gọi bà là "Thím Dương" , Vương Nhược Hàm cũng khẽ gật đầu với bà.

"Ông nội ở trong phòng đó, đi đi."

Hoắc Kiêu bước lên lầu, Lâm San đưa Vương Nhược Hàm tới ghế sô pha ở phòng khách.

"Thím Dương, trong nhà còn hoa quả không? Rót thêm cốc nước nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!