Chương 25: Sở Hữu Một Ngôi Sao

DỊCH: MIN

Lúc ăn cơm Vương Nhược Hàm rất thích bắt chéo chân vào nhau, hai ngày trước Hoắc Kiêu đã thấy ngứa mắt rồi, hôm nay cuối cùng cũng có thể mạnh mẽ nói ra, dù sao thì thân phận khác nhau rồi, bạn trai làu bàu hai câu cũng không thể nói là lo chuyện bao đồng được: "Ngồi thẳng lên, đừng bắt chéo chân nữa, không tốt cho đốt sống đâu."

"Ồ.

" Vương Nhược Hàm cắn bánh kếp, hậm hực bỏ chân xuống, bảo cô nghiêm chỉnh ngồi ăn đúng là khó khăn, chân để thế nào cũng thấy khó chịu.

Đổi sáu bảy cái tư thế, Vương Nhược Hàm kéo ghế dựa vào bên cạnh Hoắc Kiêu, giơ chân gác lên đùi anh, cuối cùng mới thấy thoải mái.

Trên đùi bỗng thêm sức nặng, Hoắc Kiêu cúi xuống nhìn, trên đùi có một cẳng chân thon nhỏ trắng nõn, anh bất lực lắc đầu, mặc kệ cô gác lên.

"Thở dài gì đấy hả thầy Hoắc?" Vương Nhược Hàm xua xua tay.

Hoắc Kiêu nói: "Cảm thán một chút, phiền não ngọt ngào ấy mà."

Vương Nhược Hàm cười không khép được miệng: "Tém lại đi anh."

Dùng xong bữa sáng, Vương Nhược Hàm về phòng thay chiếc váy tay bồng liền thân, còn rút bớt thời gian trang điểm qua loa.

Cô bước ra ngoài, hệt như thiếu nữ nâng vạt váy lên xoay một vòng, bày xong tư thế cô hỏi Hoắc Kiêu: "Thế nào? Xinh không anh?"

Hoắc Kiêu buông điện thoại xuống, ồ lên: "Ăn diện đẹp thế hả cô Vương."

Vương Nhược Hàm buộc tóc thành kiểu đuôi ngựa: "Phải giữ thể diện của ngài Hoắc chứ, em nói cho anh biết nhé, lần gần đây nhất em trang điểm ăn diện đàng hoàng đã là đám cưới của Chu Dĩ rồi đó."

"Ồ.

" Hoắc Kiêu mím môi cười, "Vậy bỏ bốn lên năm thì cũng là vì anh."

Vương Nhược Hàm chậc một tiếng, đánh yêu anh một cái: "Cái gì mà vì anh chứ, bớt tự sướng thôi."

Hoắc Kiêu thuận thế nắm lấy tay cô: "Đi thôi."

Vương Nhược Hàm gật đầu, khoác lên cánh tay anh: "Đi!"

Ngồi trên xe, Hoắc Kiêu hỏi cô: "Nói đi, muốn đi chỗ nào chơi? Hôm nay nghe theo em sắp xếp."

Vương Nhược Hàm ngẫm nghĩ, nảy ra ý xấu, dùng giọng nói nhão nhoét nói: "Em không biết đâu, người ta cũng chẳng yêu đương gì mấy, bình thường lúc đi hẹn hò thầy Hoắc thường đi đâu nhỉ?"

Hoắc Kiêu mới không rơi vào bẫy của cô, bắt chước theo giọng điệu của cô trả lời: "Anh cũng không biết đâu, người ta cũng có yêu đương gì mấy."

Vương Nhược Hàm lộ ra vẻ mặt kinh ngạc: "Không phải chứ, không phải chứ."

Hoắc Kiêu khởi động xa, chuyển hướng vô lăng: "Vậy thì dạo phố ăn cơm xem phim đi, không được phép nói anh không có sáng kiến."

Vương Nhược Hàm không chịu bỏ qua: "Được thôi, ai bảo thầy Hoắc của chúng ta không yêu đương gì mấy."

Hoắc Kiêu cũng hết cách với cô, đến khi đợi đèn đỏ, anh dừng xe, giơ tay véo má Vương Nhược Hàm.

Vương Nhược Hàm ghét bỏ đẩy tay anh ra: "Anh cọ hết kem nền của em rồi đấy!"

"Vương Nhược Hàm.

" Hoắc Kiêu nghiêng người nhìn cô, "Đã từng có người nào nói miệng em rất gợi đòn không?"

Vương Nhược Hàm cợt nhả nói: "Chưa đâu, mọi người chỉ nói miệng em rất ngọt thôi."

Hoắc Kiêu sấn tới hôn một cái, còn chạm lên môi, nghiêm túc nhận xét: "Làm gì có vị ngọt đâu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!