Chương 24: (Vô Đề)

DỊCH: MIN

5h40 phút, Hoắc Kiêu gõ cửa phòng ngủ: "Ra ngoài ăn cơm."

Hôm nay anh làm cá trụng, ngoài ra còn xào thêm một món rau.

Mấy phút sau, trong phòng truyền tới tiếng bước chân lẹp kẹp.

"Thơm quá đi!" Vương Nhược Hàm đi ra, đôi mắt to trong hít hà cảm thán, ngồi xuống ở một bên bàn ăn, vẻ mặt hệt như chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy.

Trông cô giơ đôi đũa về phía món cá trụng đầy ớt cay, Hoắc Kiêu vỗ lên tay cô, ngăn cản nói: "Ăn hai miếng rau lót dạ trước, cả ngày không ăn gì rồi."

Vương Nhược Hàm rụt tay lại, xoa lên chỗ bị anh đánh hơi hồng lên, kéo dài âm cuối "Ờ" một tiếng.

"Ấy Hoắc Kiêu.

" Vương Nhược Hàm cắn đũa, ngước đôi mắt tròn xoe nhìn anh, thành khẩn hỏi: "Có thể đi mua chút rượu không, nhiều món nhậu thế này, tôi muốn uống rượu."

Vốn định mở miệng từ chối, nhưng Hoắc Kiêu nhìn cô một lát, vẫn không nhịn được, anh giơ tay lên: "Đi theo tôi."

Vương Nhược Hàm đi theo Hoắc Kiêu vào phòng sách, thấy anh mở ngăn tủ ở dưới cùng nhất, sau đó lôi chồng sách bên ngoài ra, bên trong thùng giấy lại toàn là rượu.

"Đậu xanh.

" Vương Nhược Hàm ngồi quỳ trên mặt sàn, kéo chiếc thùng ra nhìn trái ngó phải, rất nhiều nhãn hiệu cô đều không nhận ra.

Đúng là không nhìn ra đó, tên nhãi Hoắc Kiêu này đúng là có giấu giếm sâu thật.

Vương Nhược Hàm lấy một chai rượu tây có vẻ ngoài đẹp mắt tỉ mỉ quan sát, hỏi Hoắc Kiêu: "Anh giấu rượu ở đây làm gì?"

Hoắc Kiêu trả lời cô: "Để bên ngoài sợ mẹ tôi nhìn thấy, thi thoảng bà ấy sẽ tới đây."

Vương Nhược Hàm bật ngón tay cái với anh, giơ cao chai rượu lên, nở một nụ cười rất chân thành: "Tôi uống cái này được không?"

"Tùy em, thế nhưng…."

Không đợi Hoắc Kiêu nói hết, Vương Nhược Hàm hoan hô một tiếng, ôm lấy chai rượu chạy mất hút.

Hoắc Kiêu xoa đuôi mày, trong lòng bổ sung nốt nửa câu còn lại: Thế nhưng nồng độ cồn của rượu này hơi cao.

Vương Nhược Hàm lấy hai chiếc ly thủy tinh, hài lòng rót cho mình non nửa ly.

Cô hỏi Hoắc Kiêu: "Anh uống không?"

Hoắc Kiêu lắc đầu.

"Uống đi mà.

" Vương Nhược Hàm đã rót thêm rượu vào một chiếc ly khác, "Nếu không chỉ mình tôi uống rất chán."

Hoắc Kiêu bất lực, nhận lấy ly rượu kia, anh đứng dậy lấy một chai cô ca trong tủ lạnh ra.

Vương Nhược Hàm nhìn thấy chế giễu anh: "Không phải chứ a sir, uống rượu trộn thì gọi gì là đàn ông chân chính chứ."

Hoắc Kiêu kéo nắp lon, rót cô ca đang sủi bọt vào trong ly của cô: "Uống thế này mới không dễ say."

Vương Nhược Hàm hào sảng vỗ ngực nói: "Chị đây là ai chứ? Tửu lượng của tôi rất ổn đấy.

Anh xem thường tôi đúng không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!