DỊCH: MIN
Hoắc Kiêu xoắn chặt mày lại hệt như đang nghiêm túc nhớ lại, sau đó anh gật đầu thừa nhận: "Có."
Vương Nhược Hàm khoanh chân ngồi dậy, nghiêm chính nói: "Tôi cũng có, vậy thì vẫn bắt đầu từ tôi trước."
Cô hít mũi bắt đầu nói: "Không phải tôi không quan tâm đ ến tên họ và thân phận của anh, ngược lại, thực ra từ lúc mới bắt đầu tôi đã biết anh là Hoắc Kiêu rồi."
Mới đầu Hoắc Kiêu chưa hiểu rõ ý tứ của câu nói này, sau khi phản ứng lại, anh đề ra nghi vấn: "Lúc mới bắt đầu là chỉ lần đầu tiên gặp mặt hay là….
?"
Vương Nhược Hàm trả lời: "Trong nhà hoa tôi không biết, nhưng sau khi đặt chân xuống chiếc cầu kính, tôi đã đoán ra anh là ai rồi."
Hoắc Kiêu nhìn cô: "Đoán thế nào vậy?"
Vương Nhược Hàm hơi ngừng lại rồi mới nói: "Những chuyện xưa năm cũ của anh đã được nhóm tôi bới tung lên từ lâu rồi, tôi từng nhìn thấy ảnh của anh, có ấn tượng mơ hồ, anh nói lần trước suýt nữa anh đã chết ở chỗ này, tôi hỏi anh đó là lúc nào, anh nói là teambuilding của đơn vị, tôi đã cảm giác được anh là ai."
Hoắc Kiêu tỉ mỉ nghiền ngẫm câu này, cong môi mỉm cười: "Thì ra vỏ bọc của tôi đã rớt từ lâu rồi."
Vương Nhược Hàm nói: "Vậy thì tiếp theo đến lượt anh rồi."
Hoắc Kiêu đi lên trước hai bước, ngồi xuống chiếc sô pha đơn, anh tuân thủ quy tắc trò chơi thẳng thắn nói: "Tôi kết bạn với em không phải vì tìm lại chiếc áo khoác, tôi chỉ muốn làm quen với em thôi."
Vương Nhược Hàm giả ngu: "Vì sao?"
Hoắc Kiêu hỏi vặn lại cô: "Em cảm thấy thế nào?"
Vương Nhược Hàm bảo vệ trước ngực, ngả người về phía sau: "Thèm khát cơ thể của tôi?"
Hoắc Kiêu chẳng buồn nể tình cười mỉa: "Thực ra tôi khá thưởng thức tâm hồn thú vị của em hơn."
Ý tứ chính là cô không có vẻ ngoài tuyệt đẹp gì cho cam, Vương Nhược Hàm trợn ngược mắt: "Cảm ơn anh nhé."
Có lẽ Hoắc Kiêu cảm thấy lần trao đổi này khá thú vị, anh hỏi tiếp: "Còn nữa không, chuyện lừa dối tôi ấy?"
Vương Nhược Hàm nghĩ ngợi, ngay đến bản thân cô cũng không nắm chắc nói: "Hình như hết rồi."
Hoắc Kiêu nói chắc như đinh đóng cột: "Chắc chắn vẫn còn, nếu muốn trao đổi chúng ta phải đổi sạch trong một lần."
Vương Nhược Hàm cắn môi, quyết tâm nói: "Còn nữa chính là, chưa từng nghĩ tới sau này là giả, nhưng hồi đó tôi nói không muốn chúng ta có bất cứ dây dưa nào nữa là thật."
Hoắc Kiêu luôn nghi hoặc: "Vì sao không muốn?"
Vương Nhược Hàm xoa mặt: "Thì….
, biểu hiện với thái độ kia của anh ở bệnh viện khiến tôi cảm thấy, dường như tôi có điểm yếu được anh nắm trong tay, ở trước mặt anh tôi sẽ trở nên rất kì quặc, dù sao thì chung đụng với anh rất không tự nhiên."
Nói cho cùng thì Hoắc Kiêu là người đàn ông, cho dù không mắc chứng nam thẳng, nhưng có những khi không thể hiểu nổi tâm tư cong vẹo của phụ nữ, anh căn bản không bắt được trọng điểm, mà cảm thấy câu này có vấn đề về lô gic: "Điểm yếu gì? Lẽ nào tôi sẽ dùng nốt ruồi trên mông để đe dọa em à?"
"Ý tôi không phải như thế….
Đợi đã, trên mông tôi có nốt ruồi á?"
Hoắc Kiêu lảng tránh ánh mắt cô: "Lẽ nào em không biết sao?"
Vương Nhược Hàm cao giọng nói: "Làm sao tôi biết được? Trên mông tôi lại chẳng có mắt."
Hoắc Kiêu nhăn mày: "Thực ra cũng không phải mông, chính là ở dưới eo một chút, có một nốt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!