DỊCH: MIN
Hoắc Kiêu bị cô nhìn nổi hết cả da gà lên: "Cái gì?"
Vương Nhược Hàm cố ra vẻ thần bí: "Tôi hiểu rồi."
"Cô hiểu gì chứ?"
"Chỉ là tôi hiểu rồi thôi."
Hình như Hoắc Kiêu có thể hiểu, thế nhưng lại không thể nói rõ ra được, anh lắc đầu, đứng dậy nói: "Tôi về phòng đây, cô ngủ sớm đi."
Anh tắt đèn ở phòng khách, sau đó là tiếng cửa phòng sập khóa, Vương Nhược Hàm ôm chiếc gối vào trong ngực nằm về chỗ cũ.
Cô xoay mặt vào lưng ghế sô pha, nhưng không buồn ngủ, vẫn đang mở mắt suy nghĩ chuyện gì đó.
Nhà hoa của ba tháng trước, có một cô phù dâu núp trong một góc nước mắt nước mũi sụt sùi gặp được một vị khách nam tâm trạng cũng đang tụt dốc mắng người như hát hay.
Tâm tình lúc ấy của hai người họ có lẽ không khác nhau mấy, đều là người lưu lạc nơi chân trời.
Vì không biết tên và thân phận của đối phương, cho nên không hề băn khoăn, ngẫm nghĩ dù sao cũng chỉ là người qua đường, rất nhiều lời đều buột miệng nói ra hết.
Trên chiếc cầu kính lưng chừng núi, hai người sợ cao không thể không có tiếp xúc cơ thể lần đầu tiên theo đúng nghĩa.
Giây phút tới cần đến hai người đều thở phào một hơi, nhìn nhau rồi bật cười.
Tay nắm tay trái tim đập nhanh bởi vì nỗi sợ hãi với độ cao, hiệu ứng của ciếc cầu treo đã sớm biến mất, thế nhưng bắt đầu từ giây phút ấy, tâm tình lặng lẽ biến hóa không cách nào khống chế được.
Chỉ vì one night cho nên đưa ra lời mời sao, có lẽ khoảnh khắc nói ra là vậy, không muốn khiến bản thân mình hối hận, cho nên bấm phím tăng tốc, bận tâm tới anh ta làm gì, dù sao sau này cũng không gặp lại nữa.
Thế nhưng buổi sáng ngày thứ hai, cô
-người có một đêm chìm đắm trong cơn sóng, chắc chắn là không nỡ.
Khó khăn lắm mới gặp được người dù là ngoại hình hay tính cách đều phù hợp với gu thẩm mỹ của cô, đương nhiên không muốn chỉ một đêm.
Cô quay về phòng mình sạc pin điện thoại, Vương Nhược Hàm cởi áo khoác ra, cô sờ thấy một chiếc cài cà vạt trong túi áo.
Hình chiếc lá, rất đặc biệt, Vương Nhược Hàm còn nhớ, trong kí ức ngắn ngủi của cô đây chính là kí hiệu của anh.
Sau đó cô phát hiện, hình như là quà của người yêu tặng cho anh.
____Xaivier"s YE
Cho nên là chiếc lá, đúng là lãng mạn thật.
Khi suy nghĩ này nảy ra trong đầu, đồng thời cô như bị một chậu nước lạnh tạt vào, Vương Nhược Hàm cúi đầu.
Lời mời thêm bạn wechat của đối phương cô vờ như không nhìn thấy, sau đó có một lần Chu Dĩ hỏi cô, nói là có người nhặt được đồ của cô.
Vương Nhược Hàm lắc đầu, nói rằng cô không làm rơi đồ gì cả, chắc là người ta nhầm rồi, cứ vậy mà mơ hồ cho qua.
Cô nhớ có một lần Chu Dĩ nói trong nhóm: Thế giới này đúng là nhỏ bé, một người bạn học nghiên cứu sinh với tớ lại là người yêu cũ của Hoắc Kiêu.
Lúc ấy Vương Nhược Hàm không để bụng nói: "Không phải thế giới này nhỏ, mà là thế giới của sinh viên xuất sắc các cậu nh ỏ.
"Tớ nhớ tớ còn gửi ảnh của Diệp Thuyền cho các cậu xem, trước kia tớ khá thích cô ta, dòng dõi thư hương môn đệ, tiểu thư khuê các, không thể không nói cô ta và Hoắc Kiêu khá đẹp đôi."
Lời nói của Chu Dĩ thấp thoáng bên tai, Vương Nhược Hàm xoay người, cô nhìn chằm chằm vào điểm sáng màu đỏ trên điều hòa ngẩn người, trong đầu tràn ngập câu "môn đăng hộ đối".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!