DỊCH: MIN
Vương Nhược Hàm nắm chặt lấy điện thoại, cô bật người ngồi dậy, xác nhận nói: "Anh muốn quay về à?"
Nghe âm thanh bên Hoắc Kiêu có lẽ đang ở ngoài trời, còn có tiếng còi xe nữa.
Có lẽ khó mà mở lời, anh im lặng một lúc mới nói: "Xảy ra chút chuyện nhỏ, tôi chị bố mẹ đuổi ra khỏi nhà rồi."
Vương Nhược Hàm: "Hả?"
Hoắc Kiêu không muốn nói gì thêm vào lúc này, anh hỏi thẳng: "Cho nên có thể quay về được không?"
Nhà là của người ta, Vương Nhược Hàm làm gì có lý do để từ chối: Được nhiên, đương nhiên, đây là nhà anh mà."
Vừa cúp điện thoại chưa tới năm phút, tiếng chuông cửa đaã ang lên, xem ra vừa rồi Hoắc Kiêu đã ở dưới lầu.
Vương Nhược Hàm bước tới huyền quan mở cửa: "Rốt cuộc là có chuyện gì….. Trán anh sao vậy?"
Cô chẳng rõ Hoắc Kiêu mới đi được năm tiếng đồng hồ, sao trên trán lại sưng lên một bọc rồi nhỉ.
Mà Hoắc Kiêu cũng không biết được, anh chỉ rời khỏi nhà có năm tiếng đồng hồ thôi, mà nhà của anh đã bị đảo lộn tùng phèo lên thế này.
Bàn trà trong phòng khách bày đủ loại đồ ăn vặt, ngoài cửa có chiếc túi đồ ăn gọi ngoài còn thừa, trên chiếc sô pha màu xám đậm có thêm một chiếc gối ôm màu hồng và một chiếc thảm nhung, tùy tiện bày ở nơi đó, hiển nhiên vừa rồi có một người từng dùng tư thế rất thoải mái nằm ở đó.
Một chiếc sô pha đơn ở bên cạnh được làm thành chiếc treo quần áo tạm thời, còn có mấy bộ đồ lót của con gái phủ lên lưng ghế.
Vương Nhược Hàm men theo tầm mắt của Hoắc Kiêu nhìn sang, bỗng hô hấp của cô ngừng lại, nhanh chóng kéo chiếc thảm nếm qua đó, che hết mấy thứ linh tinh lộn xộn của cô lại.
Cô vội vàng giải thích: "Cái đó ờm, thực ra những chỗ khác tôi chưa động đến, chỉ mượn dùng chiếc sô pha này của anh một lát thôi."
Hoắc Kiêu đi tới phòng bếp, phát hiện trên bàn ăn có bày một bó hoa.
Vương Nhược Hàm đi theo sau lưng anh nói: "Siêu thị giảm giá nên tôi mua một bó, vừa vặn lại thấy một chiếc bình không."
"Ồ." Ánh mắt của Hoắc Kiều dừng trên đống hộp giấy bên cạnh tủ lạnh.
Vương Nhược Hàm vội ngồi xổm xuống, nhanh chóng thu dọn ôm vào trong ngực: "Tôi thấy tủ lạnh nhà anh trống không nên mua chút đồ uống, anh yên tâm tôi sẽ dọn dẹp sạch sẽ."
"Không sao, cứ đặt ở đây cũng được."
Vương Nhược Hàm lại đặt mớ thùng giấy trong ngực xuống, thăm dò hỏi: "Có phải anh có bệnh sạch sẽ không?"
Hoắc Kiêu ngờ vực: "Ai nói cho cô biết vậy?"
Vương Nhược Hàm coi như lẽ đương nhiên: "Bình thường kiểu người có hình tượng như anh thì đều có."
Hoắc Kiêu càng hoang mang hơn: "Kiểu hình tượng nào?"
Vương Nhược Hàm không trả lời được, chuyển chủ đề hỏi anh: "Khát không, có muốn uống nước ngọt không?"
Hoắc Kiêu hỏi: "Cô mua những gì?"
Vương Nhược Hàm kéo cửa tủ lạnh ra, học theo động tác lễ nghi của cô gái bày ra cho anh xem: "Cô ca, sprite, fanta, sữa chua, sữa dừa, sữa bò, muốn loại nào?"
Hai tầng đầy ắp đồ uống, Hoắc Kiêu bị dọa giật mình: "Mua nhiều thế này? Cô có uống hết không?"
Vương Nhược Hàm vò đầu, mua sắm trên mạng không có cảm giác chân thực, cô chọn mấy thứ mình uống cho vào giỏ mua sắm, cũng không ngờ là nhiều thế này: "Không uống hết có thể để lại cho anh uống mà."
Thấy nét mặt không có biểu cảm gì của Hoắc Kiêu, Vương Nhược Hàm híp mắt: "Chẳng lẽ anh chỉ uống nước lọc với cà phê đen thôi sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!