Chương 20: Tinh Cầu Đầu Tiên

DỊCH: MIN

Trong ánh mắt tò mò của khách hàng cùng với nhân viên trong tiệm đổ dồn tới, Hoắc Kiêu biết bọn họ đã tự bổ não một màn kịch máu chó cực lớn rồi.

Anh hít sâu một hơi, đẩy trán Vương Nhược Hàm ra khỏi lồ ng ngực mình, trầm giọng nói: "Cô bình tĩnh trước đã."

Vương Nhược Hàm hít mũi, thể chất không ngừng nổi nước mắt, cô cũng có muốn thất thố trước bàn dân thiên hạ đâu.

Khóc đến nỗi đầu mũi khóe mắt đều đỏ ửng, nước mắt hệt như từng dòng trân châu rơi xuống, Hoắc Kiêu lấy hai tờ giấy đưa cho cô, đáy lòng cũng không tự chủ chua chát nhói đau.

"Sao cô lại ở đây?"

Vương Nhược Hàm khàn giọng nói: "Tìm Chu Dĩ."

Hoắc Kiêu cảm thấy lạ lùng: "Cô ta không bảo cô là hiện giờ mình không ở Thân thành à?"

Vương Nhược Hàm chớp mắt: "Tôi còn chưa nói cho cậu ấy biết là tôi tới nữa."

Hoắc Kiêu càng thấy mê mang hơn: "Chẳng phải cô tới tìm Chu Dĩ à?"

Vương Nhược Hàm há miệng, đầu đuôi câu chuyện đúng là không thể dùng dăm ba câu để nói hết được, cô cướp lấy cốc Americano của Hoắc Kiêu, uống ực ực mấy ngụm lớn: "Là như thế này, tôi được nghỉ phép năm, muốn ra ngoài chơi hai ba hôm, nhưng Chu Dĩ bảo dạo này cơ thể cậu ấy không thoải mái, tôi nghĩ là cứ đi tìm cậu ấy rồi nói, miễn cho cậu ấy vì đi đón tôi mà sắp xếp việc này việc nọ mất công."

Hoắc Kiêu gật đầu: "À, vậy thì bây giờ cô ở đây làm gì?"

Vương Nhược Hàm giơ điện thoại lên: "Điện thoại tôi hết pin rồi, không có chỗ nào để đi muốn tới tìm cậu ấy, trường học của các anh không cho vào, tôi ngồi đợi ở chỗ này lâu lắm rồi, may mà gặp được anh, nêu không tôi sẽ phải lang thang đầu đường xó chợ đấy."

Hoắc Kiêu hỏi: "Không đem sạc dự phòng ạ?"

"Không."

"Dây cáp sạc cũng không có?"

"Có dây cáp sạc."

Hoắc Kiêu nhắm mắt lại, cạn lời cực kì, anh chỉ vào ổ cắm dưới góc chân: "Chẳng phải chỗ này có ổ cắm sao?"

Vương Nhược Hàm đi theo anh qua đó, hai mắt trợn to hét lên một tiếng: "Có thật này."

Hoắc Kiêu thở dài lắc đầu: "Cô nói xem cô có phải đồ ngốc không, đáng đời lang thang đầu đường xó chợ lắm."

Vương Nhược Hàm muốn battle lại nhưng không biết nói gì, tức tới nỗi hừ một tiếng, chống nạnh oán trách: "Hôm nay tôi đã thảm lắm rồi, anh có thể bớt nói hai câu không hả, anh không biết trên đường đi tôi đã xảy ra chuyện gì đâu, hiện giờ tâm trạng của tôi rất tồi tệ."

Hoắc Kiêu ý thức được mình không phải, sờ gáy, khẽ nói: "Xin lỗi."

"Vừa rồi anh bảo Chu Dĩ không ở đây à? Tôi nhớ là cậu ấy bảo hôm nay phải tới trường họp mà."

Hoắc Kiêu trả lời: "Hôm qua chồng cô ta đến đón rồi, xin nghỉ với khoa, tôi vừa họp xong mới ra đây đấy."

Vương Nhược Hàm lo lắng cho Chu Dĩ: "Cậu ấy không sao chứ? Rốt cuộc là khó chịu ở chỗ nào?"

Hoắc Kiêu nhếch môi: "Cô cũng không cần lo lắng đâu, nói không cừng là chuyện tốt."

"Thế là ý gì?"

"Tôi nghe chủ nhiệm nói, nhìn điệu bộ của cổ không giống bị ốm, giống như có rồi hơn."

Vương Nhược Hàm cố gắng che lấy miệng để không khiến bản thân mình hét lên, trong cơn kích động giọng điệu cũng thay đổi luôn: "Thật sao?"

Hoắc Kiêu nói: "Có lẽ hôm nay đã tới bệnh viện kiểm tra rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!