Chương 2: Con Cừu Trong Chiếc Rương

DỊCH: MIN

Cuối cùng chai nước muối chỉ còn vài giọt, Hoắc Kiêu đang định bấm chuông gọi y tá, tầm mắt đã xuất hiện thêm một bóng người.

Vương Nhược Hàm đã thay quần áo đời thường, cô mặc áo thun ngắn tay màu hồng và chân váy bò, khẩu trang móc trên cổ tay, vốn vẻ ngoài của cô đã nhỏ nhắn, buộc thêm tóc đuôi ngựa cao, nhìn giống như mới hơn hai mươi tuổi.

"Tan làm rồi à?" Hoắc Kiêu hỏi.

Vương Nhược Hàm rút kim giúp anh, cầm túi thuốc kia lên: "Ừ, đi thôi, tôi tiễn anh."

Dường như sợ gây ra hiểu lầm, cô kịp thời bổ sung thêm: "Là Chu Dĩ bảo vậy."

Hoắc Kiêu dịu dàng cười, vô cùng thấu thiểu lòng người: "Tôi biết, làm phiền cô rồi."

Bãi đậu xe cho nhân viên, Vương Nhược Hàm tìm thấy vị trí đỗ xe, móc chìa khóa ra mở khóa.

Cô kéo cửa xe ra, liếc thấy ghế phụ lái có một đống chuyển phát nhanh lớn nhỏ đang nằm chỏng chơ, có lẽ là mẹ cô để lại, chiếc xe thay cho việc đi bộ này bình thường là hai mẹ con cô thay nhau lái.

Vương Nhược Hàm chưa kịp mở miệng, đã thấy Hoắc Kiêu cong eo ôm chiếc thùng kia lên, mở cửa sau đặt vào, sau đó quay lại ngồi lên ghế phụ lái.

Cô khép miệng lại khụ một tiếng, nuốt câu vốn đang định nói về, khởi động xe chạy ra đường.

Cân nhắc đến còn có một bệnh nhân đang sốt, Vương Nhược Hàm tắt nhạc trong xe đi, cũng không mở điều hòa, cửa sổ mở một khe nhỏ cho gió đêm tự nhiên lùa vào.

Khách sạn mà Hoắc Kiêu ở cách bệnh viện khoảng chừng hai mươi phút đi đường, lúc sắp tới nơi, Vương Nhược Hàm mở miệng dặn dò anh: "Mai ngày kia đều phải tới truyền nước, hết sốt thì không sao, hai ngày nay không có việc gì thì uống nhiều nước vào, duy trì độ ẩm cho cổ họng, nhất là anh lại làm giáo viên nữa."

Hoắc Kiêu không trả lời, chỉ hỏi: "Ngày mai cô có đi làm không?"

Vương Nhược Hàm trả lời: "Sáng mai đến buổi chiều, ngày hôm sau trực ca đêm."

Hoắc Kiêu gật đầu: "Tôi biết rồi."

Ngã tư hiển thị đèn đỏ, Vương Nhược Hàm thả chậm tốc độ, cô nghiêng đầu nhìn Hoắc Kiêu một cái, trong lòng tràn ra một cảm giác lạ lùng, nhưng lại không cách nào nói ra được loại không tự nhiên này.

Cô chọn cách buông tha, làm lơ đi ám thị thăm dò mập mờ của đối phương.

Trước khi xuống xe, Vương Nhược Hàm đưa túi thuốc cho anh: "Trên hộp có viết liều lượng, nhớ uống thuốc đúng giờ."

Hoắc Kiêu nhận lấy, nói với cô: "Đến nhà nhớ gửi tin nhắn cho tôi."

Chỉ xuất phát từ lịch sự cơ bản, Vương Nhược Hàm không để bản thân mình nghĩ nhiều: "Được."

Lời mời kết bạn lần này cô chấp nhận, nhưng quyết định đợi đến ba ngày sau sẽ xóa đối phương, không cần thiết để lại làm gì, lần này chỉ là ngoài ý muốn mà thôi.

Buổi trưa ngày thứ hai, Vương Nhược Hàm vừa ăn cơm xong thì nhìn thấy Hoắc Kiêu ở cửa phòng truyền dịch.

Anh không đi vào, dựa lưng vào tường nghịch điện thoại, tư thái nhãn nhã, giống như đang đợi người.

Bỗng nhiên Vương Nhược Hàm rất muốn cười, cô kéo khẩu trang lên, đi qua gọi anh: "Thầy Hoắc."

Hoắc Kiêu ngẩng đầu, nhìn thấy là cô, anh thẳng người dậy cất điện thoại, báo cáo nói: "Vừa đo nhiệt độ, hạ rồi."

Vương Nhược Hàm gật đầu, đưa anh vào phòng cắm kim tiêm.

Thấy trạng thái của anh đã tốt lên, chẳng qua giọng nói có hơi khàn, cơn ho còn nghiêm trọng hơn hôm qua.

Vương Nhược Hàm niết cổ tay của anh, vô ý liếc một cái, nhưng vì vậy mà phân tâm.

Bàn tay và gương mặt Hoắc Kiêu không ăn nhập với nhau cho lắm, không phải là dạng thon dài gầy gò, lòng bàn tay rộng rãi, khớp ngón tay hơi thô, từng đốt ngón tay rõ ràng, móng tay cũng rất ngắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!