Chương 19: Chuyến Du Lịch Ghé Thăm Hành Tinh

DỊCH: MIN

Cuối tháng tám, Vương Nhược Hàm cũng coi như đã đuổi kịp chuyến xe cuối cùng của mùa hè.

Trước kì nghỉ một ngày, cô đã bàn giao công việc còn tồn đọng thỏa đáng, dặn dò Lâm Huệ nhớ để ý tới mấy y tá thực tập kia.

Sau khi tan làm cô không về ngay, mà tới trung tâm thương mại mua một chiếc váy, là mua tặng cho Phương Xuân Hoa.

Nói tới cũng trùng hợp, hôm ấy mẹ cô và dì Kiều đi chọn vai nữ chính, diễn viên nhỏ kia không có người diễn cùng, dì Kiều để Phương Xuân Hoa đi thử xem, diễn xuất của bà không cần phải nói, đã là diễn viên kì cựu rồi, lại thêm vai diễn này ăn khớp với bản sắc của bà, biểu hiện sau khi lên diễn thử rất xuất sắc, cuối cùng bên chế tác chưa chọn được nữ chính, mà ngược lại đã chọn trúng Phương Xuân Hoa diễn vai mẹ của nữ chính.

Về đến nhà, Vương Nhược Hàm đưa túi mua sắm cho Phương Xuân Hoa.

"Đây là gì vậy?"

"Mẹ tự mở ra xem xem."

Phương Xuân Hoa lấy chiếc váy từ trong túi, mở ra xem thử, gương mặt không thể tin nổi nhìn Vương Nhược Hàm: "Làm gì đây? Cũng không phải là sinh nhật hay ngày của mẹ, con mua đồ mới cho mẹ làm gì?"

"Nghe nói người nào đó sắp đi đóng phim truyền hình rồi, con phải thể hiện một chút chứ."

Phương Xuân Hoa nhìn Vương Nhược Hàm, nét mặt có chút xấu hổ: "Con biết rồi à?"

Vương Nhược Hàm gật đầu: "Tần Dã nói với con rồi."

Phương Xuân Hoa gấp chiếc váy lại: "Vẫn chưa quyết định đâu, mẹ chưa nói là đi."

"Sao lại không đi? Đi đi.

" Vương Nhược Hàm cười nói, "Con không làm được phú nhị đại, thì để con làm tinh nhị đại đi mà."

*Phú nhị đại: đời thứ hai của người giàu có.

Tinh nhị đại: đời thứ hai của diễn viên nghệ sĩ.

Phương Xuân Hoa bị chọc cười, mắng cô: "Con là tinh nhị đại từ lâu rồi, năm đó mẹ con còn có fandom đấy."

Vương Nhược Hàm giả bộ như bị dọa sợ: "Ôi trời ơi ghê quá ta, hay là con từ chức đi làm trợ lý cho mẹ nhé?"

Phương Xuân Hoa nhìn cô một cái, ghét bỏ lắc đầu: "Con vụng thối vụng nát mẹ không thèm đâu."

Vương Nhược Hàm cũng không giận: "Vậy đến lúc đó bảo dì Kiều sắp xếp cho mẹ một người thạo việc vào."

Nụ cười trên mặt Phương Xuân Hoa rút đi, hơi khó xử nhìn con gái.

"Sao thế ạ? Chẳng phải là chuyện tốt sao? Hơn nữa ấy, người ta đã nói vai diễn đo ni đóng giày cho mẹ rồi, trừ mẹ ra chẳng có ai diễn được cả."

Phương Xuân Hoa nói: "Nơi quay phim ở Hàng thành, mẹ xem kịch bản rồi, phân cảnh của vai diện đó không nhiều lắm, thế nhưng phải đi một tháng, sau khi con tới Kim Lăng học đại học, mẹ con ta chưa từng xa nhau lâu như thế."

Vương Nhược Hàm: "Vậy lúc con còn nhỏ chúng ta năm sáu năm không gặp mặt thì sao, cũng chẳng có chuyện gì mà, lúc ấy con còn không có điện thoại, nhớ mẹ cũng không dám nói với bố."

Phương Xuân Hoa vừa nghe thấy câu này đã đỏ cả mắt.

Vương Nhược Hàm không quen bầu không khí nặng nề này, xua tay nói: "Được rồi, được rồi, mẹ yên tâm đi đi, còn mà có thời gian rảnh sẽ tới thăm phim trường, con còn chưa biết phim trường như thế nào đâu."

Phương Xuân Hoa lẩm bẩm: "Cũng chẳng có gì hiếm lạ."

Vương Nhược Hàm ồ lên: "Vậy cũng phải, ngôi sao gì đó mẹ gặp nhiều rồi."

Phương Xuân Hoa không thèm để ý đến cô, đứng dậy nói phải đi phơi quần áo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!