Chương 18: Côn Trùng Dã Thú Và Bươm Bướm

DỊCH: MIN

Hôm nay Vương Nhược Hàm không lái xe, tới quán bar là ngồi xe của Dung Hoan, kết quả đến lúc ra về bà cô này đã say bét nhè, may mà cô chỉ uống đồ ngọt.

Cô đỡ Dung Hoan, chỉ sợ cô ta không đứng vững ngã sấp xuống: "Ấy, ấy, chỗ này."

Bất lực nhất là cô còn không đến mét sáu, Dung Hoan thì cao gần mét bảy còn đeo giày cao gót, cô đứng bên cạnh y hệt một cô hầu gái.

"Nhà cô ở chỗ nào? Tôi đưa cô về."

Dung Hoan nghiêng đầu nhìn cô, hàng mày nhăn chặt như nghe không hiểu.

Vương Nhược Hàm nâng giọng lặp lại một lần nữa: "Nhà cô ở đâu, tôi đưa cô về."

Dung Hoan mấp máy môi, âm thanh phát ra mơ hồ hệt như đang nhả bong bóng, Vương Nhược Hàm nghe nửa ngày cũng không hiểu nổi, thậm chí còn không nghe ra được có phải là tiếng Trung hay không, đau khổ hơn là thi nghe môn tiếng Anh.

Giằng co nửa ngày, cô chọn cách từ bỏ, vừa lôi vừa kéo nhét người vào trong xe, lái thẳng tới nhà Tần Dã.

Lúc này đã gần hai giờ sáng, cửa vừa mở ra, Vương Nhược Hàm đẩy người vào, vội vàng bỏ lại một câu: "Em lái xe đi trước, mai bảo chị ta tới bệnh viện lấy nhé."

Không đợi Tần Dã nói gì, cô đóng sầm cửa lại đi mất, người tốt cả đời bình an, cô chỉ có thể giúp tới đây thôi.

Một đêm này, Vương Nhược Hàm bị vắt kiệt sức lực, vừa ngả người xuống gối là ngủ mất, chuyện phiền lòng gì đó cũng chẳng còn sức nghĩ ngợi nữa rồi, cô đánh một giấc sâu.

Bảy giờ sáng, tiếng chuông báo thức đoạt mạng vang lên, Vương Nhược Hàm nhắm mắt, dựa vào cảm giác mà mò điện thoại bên gối bấm tắt chuông báo.

"Vương Nhược Hàm, xem xem mấy giờ rồi?" Cửa phòng bị đẩy ra, Phương Xuân Hoa xách cây lau nhà, vừa lạch cạch vừa gọi, "Hôm nay con không đi làm hả? Mau dậy đi."

Vương Nhược Hàm xoay người, trong lòng thầm đếm ngược 10 giây.

Vừa đếm đến "sáu" , chăn đắp trên người bị kéo ra, Phương Xuân Hoa tét một cái lên mông cô, hung hăng nói: "Đừng lười nữa, dậy mau!"

Vương Nhược Hàm bị đau hét lên một tiếng, hậm hực xoay người xuống giường.

Cô làm vệ sinh cá nhân xong, vừa ngáp vừa đi đến bàn ăn, Phương Xuân Hoa đưa bát đũa đến, hôm nay trong nhà nấu cháo, ăn kèm với quẩy và trứng trà.

Phương Xuân Hoa bóc vỏ trứng, hỏi Vương Nhược Hàm: "Hay là nay tan làm đi siêu thị một chuyến nhé? Mẹ thấy trong tủ lạnh chẳng còn mấy hoa quả nữa rồi."

Vương Nhược Hàm nhét đồ ăn đầy mồm không mở miệng nổi, xua tay.

"Không muốn đi à?"

"Hôm nay con vẫn làm ca đêm, hơn nữa không biết lúc nào mới về, mẹ muốn đi thì tự đi đi."

Phương Xuân Hoa nhăn mày: "Sao con lại làm ca đêm nữa?"

Vương Nhược Hàm dùng một chữ "bận" cho có lệ.

Cô ăn hết cháo trong bát, đang định đứng dậy, lại ngồi về ghế: "Mẹ."

"Hử?"

Vương Nhược Hàm lắc đầu: "Không sao ạ."

Phương Xuân Hoa giục cô: "Không có gì thì mau đi làm đi, về sớm được thì về sớm, nghe thấy không?"

"Con biết rồi."

"Còn hai quả trứng có muốn mang đi làm luôn không, nào đói thì ăn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!